Ngay đây ta đứng bây giờ Tương lai vốn cứ hững hờ im im Quá khứ thì đã lãng quên Dưới chân Gạch chẳng nói thêm lời nào Ngay đây ta đứng nghiêm chào Tâm tư trĩu nặng xiết bao ngôn từ Nắng đùa Tượng vẫn như xưa Chỉ ta bạc tóc nhớ chùa bữa chay Bây giờ ta đứng ngay đây Bóng hình nhập một Lại bày thành hai Gạt đi dĩ vãng, tương lai Cười duyên một nụ đón ngày bình yên.
Thường kiến tự kỷ quá
Bất thuyết tha nhân phi
Tha phi ngã bất phi
Ngã phi tự hữu quá
Tâm trụ niệm Phật trung
Vô phi diệc vô quá
Dịch nghĩa:
Thường tự thấy lỗi mình
Không nói lỗi người khác
Người sai ta không chê
Ta chê ta có lỗi
Tâm trụ trong niệm Phật
Không chê cũng không lỗi
Ngay khi mới đắc Đạo,
Chính Đức Phật Thích Ca
Tìm ra Con Đường ấy
Để dẫn dắt chúng ta.
Đó là Bát Chánh Đạo.
Tám Con Đường sau đây.
Người tu hành chiêm nghiệm
Và ghi nhớ hàng ngày.
Thứ nhất là Chánh Kiến.
Đức Phật dạy chúng sinh
Chánh Kiến là hiểu đúng
Về Đạo và về mình.
Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU
Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường
Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương
Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực!
Ngát trên miền thảo nguyên mênh mông
Chùa vươn lên như búp sen hồng
Hương Chánh Pháp lan xa vô tận
Độ muôn loài vượt thoát trầm luân
Mỗi giấc tối tâm hương trì nguyện
Ơn Tam Bảo phù trợ chúng sinh
Vượt bể khổ băng qua trường mộng
Cõi Ta Bà đầy khắp thiện duyên!
Những gì chân giá trị sẽ không bị phủ lấp!
Bằng sự khiêm cung
chân thành học hỏi tâm sẽ nở hoa
Đón nhận đạo lý từ khắp phương xa
Bằng sự lặng yên tỉnh thức, gỡ nhẹ từng lớp bụi
Truyện Cổ Tích "Con Chim Tu Hú", Mùa mưa là khoảng thời gian tuyệt vời để những mầm sống mới bắt đầu hồi sinh trên các cánh rừng mưa nhiệt đới. Loài thực vật khoác trên mình tấm áo mới xanh non và đâu đó trong rừng, các vùng đất ngập nước, từng bụi lau, sậy cũng vươn mình phát triển. Đó là nơi trú ngụ, làm tổ lý tưởng của một số loài chim chích đầm lầy thuộc giống Locustella.
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.