Mạ (thơ)

22/08/201718:18(Xem: 11041)
Mạ (thơ)

nuoc-mac-me-hien

MẠ 

 

Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, 
Ân sâu trời bể ánh vầng dương.
Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc,
Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương.
Xán lạn tương lai qua vạn nẻo,
Tươi xanh thế hệ đến muôn phương.
Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp,
Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.


Dặm đường khó nhọc lắm gian nan,
Thầm biết công ơn dạ xốn xang.
Bão táp ngược xuôi Cồn Hến ngập,
Mưa sa lặn lội Thủy Dương tràn.
Thiếu cơm tất bật qua muôn ngõ,
Vắng chữ rối ren khắp nẻo đàng.
Sướng ít khổ nhiều đời Mạ thế,
Nén nhang bày tỏ nỗi tâm can.

Minh Đạo


Cha Me-2





ÂN TÌNH


Tâm can nơi Mạ sánh Trường giang,  
Hiểu thấu công ơn tựa đại ngàn.
Chẳng dưỡng, ngày qua luôn thổn thức
Không nuôi, tháng lại cứ miên man.
Nghe cung trầm lắng, soi đời thực,
Thấy quãng từ bi, tỏa đạo vàng.
Vắng lặng đài sen con khấn nguyện,
Tạng Vương trì độ ánh hào quang. (*)

---------------------
    (Địa Tạng Vương Bồ Tát)


Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2012(Xem: 24002)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 18737)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 14889)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17840)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24333)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13053)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 13933)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 13646)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 17520)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19357)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)