Dắt nhau xuống giếng (thơ)

07/08/201719:52(Xem: 10930)
Dắt nhau xuống giếng (thơ)

DẮT NHAU

XUỐNG GIẾNG

 Gieng-Da

Xưa kia ở chốn núi rừng

Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm

Họp bầy nô rỡn quanh năm,

Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng

Có cây cổ thụ nhiều tầng

Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng.

Giếng sâu. Dưới đáy nước trong

Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,

Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!

Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này

Phải mau tìm cách vớt ngay

Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!"

Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng

Xôn xao tìm cách cứu trăng khỏi chìm.

Hồi lâu, khỉ chúa loan tin:

"Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!

Theo lời tôi! Mấy cũng xong!

Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,

Tôi trèo lên bám cành cây

Một anh bám lấy đuôi này của tôi

Rồi anh khác lại bám đuôi

Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau

Thả người xuống được giếng sâu

Vớt trăng dưới đáy lên đâu khó gì!"

Khỉ ta mừng rỡ kể chi

Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn

Bám đuôi nhau cả một đàn

Giếng sâu mò xuống, trăng vàng vớt lên

Nào ngờ nặng trĩu cành trên

Nhánh cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!

Giếng kia rơi xuống cả bầy

Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,

Nào tìm ra được lối lên!

Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

Khỉ ta chết hết còn đâu!

Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:

"Trên cao vẫn có bóng hằng

Khắp nơi trần thế ánh trăng tràn trề,

Một con đã quá u mê

Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi

Dắt nhau xuống giếng cùng đi

Để rồi chết thảm cũng vì dại ngu!"

*

Đời người lắm kẻ mê mờ

Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui

Vô thường lẽ Đạo ai ơi

Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2011(Xem: 17590)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15539)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14631)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14285)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13404)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21081)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 13004)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14337)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!
15/01/2011(Xem: 13610)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18153)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..