Dắt nhau xuống giếng (thơ)

07/08/201719:52(Xem: 12185)
Dắt nhau xuống giếng (thơ)

DẮT NHAU

XUỐNG GIẾNG

 Gieng-Da

Xưa kia ở chốn núi rừng

Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm

Họp bầy nô rỡn quanh năm,

Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng

Có cây cổ thụ nhiều tầng

Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng.

Giếng sâu. Dưới đáy nước trong

Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,

Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!

Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này

Phải mau tìm cách vớt ngay

Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!"

Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng

Xôn xao tìm cách cứu trăng khỏi chìm.

Hồi lâu, khỉ chúa loan tin:

"Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!

Theo lời tôi! Mấy cũng xong!

Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,

Tôi trèo lên bám cành cây

Một anh bám lấy đuôi này của tôi

Rồi anh khác lại bám đuôi

Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau

Thả người xuống được giếng sâu

Vớt trăng dưới đáy lên đâu khó gì!"

Khỉ ta mừng rỡ kể chi

Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn

Bám đuôi nhau cả một đàn

Giếng sâu mò xuống, trăng vàng vớt lên

Nào ngờ nặng trĩu cành trên

Nhánh cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!

Giếng kia rơi xuống cả bầy

Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,

Nào tìm ra được lối lên!

Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

Khỉ ta chết hết còn đâu!

Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:

"Trên cao vẫn có bóng hằng

Khắp nơi trần thế ánh trăng tràn trề,

Một con đã quá u mê

Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi

Dắt nhau xuống giếng cùng đi

Để rồi chết thảm cũng vì dại ngu!"

*

Đời người lắm kẻ mê mờ

Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui

Vô thường lẽ Đạo ai ơi

Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/11/2016(Xem: 10254)
Từ thuở lìa xa mái cổng chùa An nhiên vào chợ giữa nắng mưa Hai mươi năm trọn trong giây phút Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .
08/11/2016(Xem: 14416)
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá ! Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh - Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành - Do đoàn kết được khí hùng dân tộc - Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc ?
06/11/2016(Xem: 12239)
Ta muốn bỏ mà có gì để bỏ Cuối đời rồi thân xác cũng rã ra Hiểu thương nhiều ta sống mãi vị tha Rồi từ đó vươn mình xin cống hiến .
05/11/2016(Xem: 12305)
Bướm lượn đùa vui dưới nắng vàng, An nhiên ngày mới thoát chiều hoang. Xuân qua mai nở chào tươi sáng, Hè đến phượng khai đón rộn ràng.
05/11/2016(Xem: 12149)
Đón ngày mới - Mời nhau buổi sáng đầu ngày - Ly cà phê đắng ngọt đầy sơ giao - Ta cười ngày mới xôn xao - Thản nhiên tâm dạ bước vào cuộc vui.
05/11/2016(Xem: 12243)
Bóng đêm vừa phủ ngang đồi - Trong chùa im lặng sư ngồi tụng kinh - Một tên cướp bất thình lình - Tay cầm vũ khí, lặng thinh, lẻn vào
05/11/2016(Xem: 12469)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa - Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra - Tin lành tràn ngập quốc gia - Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
04/11/2016(Xem: 14553)
Thân người muôn kiếp khó được Duyên sanh từ mẹ đến cha Nay nhờ cọng rau hạt muối Bây giờ mới có thân ta .
03/11/2016(Xem: 11953)
Tóc vẫn mọc mà tâm hồn vẫn sáng Sáng như làn mây trắng mãi thong dong Ta đến đây chỉ là cánh chim rong Bay phất phới trên vòm trời sanh tử .
02/11/2016(Xem: 13045)
Cuồng cuồng dòng lũ bạc vôi Nhấn chìm cơm áo, cuốn trôi an lành Mênh mang đục bẩn vô tình Nước dâng lòng xót, tan tành ước mơ