Dắt nhau xuống giếng (thơ)

07/08/201719:52(Xem: 10986)
Dắt nhau xuống giếng (thơ)

DẮT NHAU

XUỐNG GIẾNG

 Gieng-Da

Xưa kia ở chốn núi rừng

Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm

Họp bầy nô rỡn quanh năm,

Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng

Có cây cổ thụ nhiều tầng

Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng.

Giếng sâu. Dưới đáy nước trong

Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,

Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!

Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này

Phải mau tìm cách vớt ngay

Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!"

Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng

Xôn xao tìm cách cứu trăng khỏi chìm.

Hồi lâu, khỉ chúa loan tin:

"Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!

Theo lời tôi! Mấy cũng xong!

Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,

Tôi trèo lên bám cành cây

Một anh bám lấy đuôi này của tôi

Rồi anh khác lại bám đuôi

Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau

Thả người xuống được giếng sâu

Vớt trăng dưới đáy lên đâu khó gì!"

Khỉ ta mừng rỡ kể chi

Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn

Bám đuôi nhau cả một đàn

Giếng sâu mò xuống, trăng vàng vớt lên

Nào ngờ nặng trĩu cành trên

Nhánh cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!

Giếng kia rơi xuống cả bầy

Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,

Nào tìm ra được lối lên!

Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

Khỉ ta chết hết còn đâu!

Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:

"Trên cao vẫn có bóng hằng

Khắp nơi trần thế ánh trăng tràn trề,

Một con đã quá u mê

Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi

Dắt nhau xuống giếng cùng đi

Để rồi chết thảm cũng vì dại ngu!"

*

Đời người lắm kẻ mê mờ

Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui

Vô thường lẽ Đạo ai ơi

Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2018(Xem: 10800)
Ta hoàn tục mà lòng như thưở trước Sống giữa đời bằng tất cả con tim Biết cảm thông qua bao cảnh ưu phiền Mong chia sẻ một chút gì hiểu biết .
22/01/2018(Xem: 12812)
Vui đâu cho bằng vui chùa Có Thầy có Bạn có mùi trầm hương Có tiếng khánh có đạo trường Có lòng hiểu biết tình thương vô bờ .
18/01/2018(Xem: 14618)
Như Vầng Trăng Tỏa (thơ) Ta nghe kinh mà lòng nhẹ thoát Bao não phiền chợt cuốn trôi đi Chẳng mong chi tuổi tên chức vị Mong thực hành ánh đạo từ bi .
17/01/2018(Xem: 10497)
Nhiệm mầu Phật Pháp cao sâu Hành chuyên lợi lạc chẳng cầu cúng xin Hơi ta ta biết một mình Chân ta ta bước hành trình mãi thôi .
17/01/2018(Xem: 13056)
Hồ Ly Mót Vàng (truyện thơ), Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay, Chùa nghèo, mọi việc hàng ngày Dù cho nặng nhọc một tay sư làm
13/01/2018(Xem: 12081)
Chiều thu mưa đổ trên đường Lá xanh chuyển đỏ dễ thương vô cùng Nếu như có cách nhìn chung Đương nhiên sẽ dễ tương phùng nhận ra Cõi trần cảnh đẹp bao la Nhưng vì hay vội nên ta hững hờ Những điều khó gặp thì chờ
13/01/2018(Xem: 10601)
Ngát toả hương thơm kính cúng dường Lòng thành dâng lễ Phật mười phương Nương nhau vui sống trong tình đạo Sách tấn cùng tu giữa thế thường .
12/01/2018(Xem: 13138)
Thành kính hướng về Lễ Phật Thành Đạo PL 2561 Phật ngồi tòa cỏ an nhiên Nâu sồng gột sạch ưu phiền tử sinh Tòa Như Lai rạng tánh linh Nhà Như Lai ánh quang minh diệu thường .
11/01/2018(Xem: 14694)
Nhà Như Lai là cái nhà của Tâm từ bi ,Áo Như Lai là áo của Đức NhẫnNhục,Tòa Như Lai là tòa Nhất Thiết Pháp Không –là vô tự tánh của các pháp. Bài thơ nhan đề NHÀ NHƯ LAI của nhà thơ LĂNG GIÀ TÂM dù chỉ nói đến NHÀ NHƯ LAI nhưng muốn hiểu tròn đầy nội dung tư tưởng của tác giả qua bài thơ nầy thì người đọc lập tức phải liên tưởng đến ÁO NHƯ LAI và TÒA NHƯ LAI mà Đức Phật dã tuyên thuyết nơi KINH PHÁP HOA, PHẢM PHÁP SƯ CÔNG ĐỨC .
11/01/2018(Xem: 11623)
Thương nhớ về quê hương Việt Nam . Con về đây từ hai bờ chia cách Gởi lòng vào sông núi biển Việt Nam Tình quê hương trải rộng khắp nẻo đàng Muôn hoa nở trên ruộng đồng bát ngát .