cái vô cái hữu vốn là không, Hiểu được duyên sanh chớ nặng lòng. Đông đến tuyết rơi, sương giá lạnh, Hè qua phượng trổ, cảnh trời trong. Trần đời thấy sắc còn phân ý, Đạo pháp qui tâm phải dụng công. Thấu rõ nhị biên nơi thánh giáo, Trừ mê khai ngộ chỉ đường tông.
Ai đã một lần hiện hữu làm người, có mặt trên cuộc đời nầy, đều không do Cha Mẹ sanh ra, dù là Thánh nhân hay phàm tục. Cho đến khi khôn lớn, trưởng thành...
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (tập 4), mục lục: Sắc đẹp hoa sen
Chuyện hai mẹ con cùng lấy một chồng
Cảm hóa cô dâu hư
Bậc Chiến Thắng Bất Diệt - Bạn của ta, giờ ở đâu?
Đặc tính của biển lớn
Người đàn tín hộ trì tối thượng
Một doanh gia thành đạt
Đức hạnh nhẫn nhục của tỳ-khưu Punna (Phú-lâu-na)
Một nghệ sĩ kỳ lạ
Vị Thánh trong bụng cá
Những câu hỏi vớ vẩn
Rahula ngủ trong phòng vệ sinh
Voi, lừa và đa đa
Tấm gương học tập của Rahula
Bài học của nai tơ
Cô thị nữ lưng gù
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.