cái vô cái hữu vốn là không, Hiểu được duyên sanh chớ nặng lòng. Đông đến tuyết rơi, sương giá lạnh, Hè qua phượng trổ, cảnh trời trong. Trần đời thấy sắc còn phân ý, Đạo pháp qui tâm phải dụng công. Thấu rõ nhị biên nơi thánh giáo, Trừ mê khai ngộ chỉ đường tông.
Ngày mai tiễn biệt Chị đi
Về miền đất lạnh biệt li muôn đời
Trần gian ở lại Anh ơi!
Tình người con Phật bên đời nắng mưa
Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Hằng Vang nốt nhạc đạo đời thủy chung
Hợp tan trong cõi vô cùng
Như “Lời Sám Nguyện” thiên thu lối về
Sau lưng con có Mẹ hiền
Lặng thầm chiếc bóng chao nghiêng với đời…
Nào cần năm tháng thảnh thơi
Quên mình tất tả vẫn cười nhẹ tênh
Chân con lối phẳng đường êm
Niềm vui ẩn giấu nửa đêm một mình…
Cảm ơn những tháng mùa Đông
Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai
Cảm ơn thất bại, đắng cay
Để cười mãn nguyện hôm nay công thành
Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành
Để ta dấn bước thực hành, trải qua..
Cảm ơn lời lẽ xót xa
Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.
Biển ơi, biển có biết không?
Có người ngắm biển mà lòng suy tư
Bao năm mài miệt kinh thư
Chiều nay cảm thấy tâm từ hiện ra
Yêu thương khắp cõi ta bà
Từ người đến biển bao la nghĩa tình
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.