Còn Ngồi Đó (thơ)

01/08/201721:32(Xem: 12362)
Còn Ngồi Đó (thơ)
CÒN NGỒI ĐÓ
 SAM_6531
Còn ngồi đó đếm chiêm bao
Từng cơn mộng dữ lao xao đêm trường
Hên may phút chốc vô thường
Chợt nghe tiếng cũ gọi thương quay về
Còn ngồi đó đếm khen chê
Thiên hôn địa ám vai kề vai chơi
May còn một phút thảnh thơi
Ngắm hoa vừa nở mà cười ngả nghiêng
Còn ngồi đó đếm nhân duyên
Mười hai mắc xích trắng đen thăng trầm
Hên may đếm đủ không nhầm
Ý tình trong túi trồi mầm gọi thơ!
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/12/2010(Xem: 14342)
Phước duyên gặp được Chư Tăng Mới hay mình đủ căn phần tiếp thu Giáo Pháp Như Lai tuyệt trù Hành trì chuyển hoá mây mù Vô minh
30/12/2010(Xem: 16037)
Tôi gặp anh lang thang trên đồi núi Tôi gặp chị buồn buồn cạnh dòng sông Tôi gặp em vọc đất giữa ruộng đồng Xin ghi lại những điều khi han hỏi
30/12/2010(Xem: 16245)
Đừng gọi tôi là người tù ! Đừng gọi tôi là người tù ! Tiếng nói này, Tiếng gọi này, Đau khổ lắm người ơi !!!
30/12/2010(Xem: 15123)
Khi cha mất, tôi không còn tiếng cha để nói Khi mẹ mất, tôi không còn tiếng mẹ để thưa Giấu tận ngàn xa, thăm thẳm mịt mờ Chôn kín thật sâu, nghẹn ngào nỗi nhớ Tôi biết, tôi đã mồ côi cha từ đó Tôi biết, tôi đã mồ côi mẹ trong đời
29/12/2010(Xem: 15768)
Bắc chảo dầu ô-liu nóng, chiên vàng đậu hủ. Sau đó cho vật liệu của phần gia vị vào, trộn đều.
29/12/2010(Xem: 15057)
Không biết ta còn viết nổi không Văn chương chữ nghĩa thả trôi sông Tâm tư ý tưởng treo màn gió Mực cạn bút cùn giấy bỏ không
29/12/2010(Xem: 15658)
Yến Phi em hỡi đâu rồi Ai nghe tiếng nói tiếng cười Yến Phi Mầm non đang độ xuân thì Hiến thân Đạo Pháp cũng vì lầm mê Trải qua sóng gió nhiêu khê Còn đây, một mái ước thề nghe em
29/12/2010(Xem: 15319)
Ướp mì căn với một chút đường và nước tương. - Cho dầu canola vào chảo. Khi dầu nóng, cho mì căn vào chiên vàng. Gắp ra đĩa.
28/12/2010(Xem: 14245)
Một mái nhà xưa nát cột kèo Nền nghiêng vách ngửa nằm chèo queo Ruôi mè đòn xóc đè lương đống Đất đá gạch vôi đổ lộn phèo
28/12/2010(Xem: 14550)
“Hơn sáu muôn lời thành bảy cuốn Rộng chứa đựng vô biên nghĩa mầu Trong cổ, nước cam lồ rịn nhuận Trong miệng, chất đề hồ nhỏ mát Bên răng, ngọc trắng tuôn xá lợi Trên lưỡi, sen hồng phóng hào quang Dầu cho, tạo tội hơn núi cả Chẳng nhọc, Diệu Pháp vài ba hàng”