Nhớ Quê (thơ)

22/07/201707:12(Xem: 14117)
Nhớ Quê (thơ)


que huong vn


NHỚ QUÊ
 
Khóm trúc nghiêng mình nhớ dáng ai
Chia tay ròng rã mấy năm dài
Người đi như thể trời im nắng
Rầm rập mưa buồn buổi sớm mai
Chiều nay ai có về quê mẹ
Cho gởi lòng theo những bước chân
Cố hương xa tít bao giờ lại
Nhìn biển, nhìn sông, núi Ngũ Hành
Đàn voọc chân nâu sầu thế cuộc
Mắt buồn hiu hắt hỏi trời cao
Ôi núi Sơn Chà ai thảm sát
Để biển xanh đau hóa biển đào?
 
Nguyễn Thiếu Dũng 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27737)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13795)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13617)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12832)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14069)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13450)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13877)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16672)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14199)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)