Tôi Nhìn (thơ)

15/07/201719:56(Xem: 13523)
Tôi Nhìn (thơ)

 Tôi Nhìn

toi-nhin

Tôi nhìn sang trái cuộc chơi
Hoa tươi đã héo gục nơi huy hoàng
Hiên ngang bỗng chốc ngỡ ngàng
Xôn xao hoen gỉ mộng vàng lên mây
Đồi cao úa cỏ tàn cây
Bóng hình tuyệt mỹ vụt bay ngút tầm
Cờ bay phấp phới đã nằm
Bụt thiêng vỡ dưới bóng râm nẩy chồi...

Tôi nhìn sang phải cuộc vui
Thấy mình vẫn vậy nụ cười giao duyên
Thơ say sưa chẳng ra tiền
Tình chân chẳng được ưu tiên xếp hàng
Chỗ ngồi an tĩnh nóng rang
Đôi chân lại muốn sang đàng bên kia
Trong tim khô lệ đầm đìa
Phím dây mòn mỏi đợi nghe tang tình...

Tôi nhìn phải trái bên mình
Dưới trên, sau gáy để dành nhìn sau
Dõi theo hơi thở thật sâu
Con đường phía trước nhiệm mầu tôi đi.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28376)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11884)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10841)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30074)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13746)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14829)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25184)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12544)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20954)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14400)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,