Tự Tin Chính Mình (thơ)

11/06/201716:08(Xem: 14755)
Tự Tin Chính Mình (thơ)

white_lotus_6

TỰ TIN CHÍNH MÌNH

Kính dâng Giáo sư Trần Tuấn Mẫn ( Phó Ban Biên Tập Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo )

Phu thê nghĩa trọng tình nồng
Trăm năm gắn bó một lòng bên nhau
Mai này dù có xa nhau
Tình thương chẳng mất đường vào tâm linh

Cùng nhau nhớ lại lời kinh
Trên con đường đạo tự tin chính mình
Đời này lắm kẻ yêu tinh
Hại nhau từng phút tâm bình còn đâu ?

Pháp Thiền Phật dạy từng câu
Thực hành mỗi bước chẳng cầu khấn chi
Cuộc đời đến lúc phải đi
Sống cho trọn đạo từ bi với người .
                 

Tánh Thiện

10-6-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2013(Xem: 17258)
Diễn ngâm cuộc đời Đức Phật Thích-ca 04
20/06/2013(Xem: 19197)
Dien ngam cuoc đoi Đuc Phat Thich-ca 03
20/06/2013(Xem: 25304)
Dien ngam cuoc đoi Đuc Phat Thich-ca 02
20/06/2013(Xem: 23371)
Dien ngam cuoc đoi Đuc Phat Thich-ca 01
05/06/2013(Xem: 14840)
Mênh mông trời xứ tuyết Phong kín bụi sương mờ Lung linh màu diễm tuyệt Thắp sáng bên trời thơ.
05/06/2013(Xem: 18434)
Từ thuở ra đi vắng bóng chùa. Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua. Trong tôi bừng dậy niềm chua xót. Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa ...
05/06/2013(Xem: 13230)
Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
05/06/2013(Xem: 16428)
Nhất tâm nguyện vâng lời Phật dạy Nhất tâm hành Phật Tổ tuyên ngôn Tâm hòa bình thế giới bình Tâm nhiễm loạn thế giới loạn
24/05/2013(Xem: 17636)
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường, Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương, Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, Nền cũ lâu đài bóng tịch dương... Bà Huyện Thanh Quan
23/05/2013(Xem: 15716)
Nhớ lại 50 năm trước: Đêm trăng tròn hoa ngát chín tầng mây, niềm vui chưa kịp nở Ngày Phật Đản hương bay ngàn cõi mộng, cảnh thảm đã hiện bày: Nào ngờ đâu thường kỳ vía Phật, lệnh chánh quyền triệt hạ Phật Giáo kỳ Xôn xao bừng dậy thấu đất trời, nổi lòng đau khôn tả cùng non nước.