Mê Ngộ (thơ)

09/06/201711:36(Xem: 11816)
Mê Ngộ (thơ)

MÊ NGỘ
Buddha_1









Sông mê bể ái sánh đôi dòng,
Nghi hoặc ra vào cửa có không.
Tham đắm trần gian nên lận đận,
Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
Ngày qua tóc trắng buồn lên mắt,
Tháng lại tay xuôi thấy nặng lòng.
Khập khểnh chân tà xa chốn cũ
Sáu đường ngập lối những gai chông…

Sáu đường ngập lối những gai chông,
Tinh tấn ngày đêm thấu sắc không.
Xả bỏ lòng trần cho sạch bụi,
Vun bồi tuệ giác phải dày công.
Nơi nơi xoa dịu mong đời sáng,
Chốn chốn mở bày được đạo thông.
Pháp Phật nguồn chơn soi vạn ngã,
Già lam kệ diệu lắng tâm trong.
Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2013(Xem: 19413)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 17161)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca
19/09/2013(Xem: 15741)
Họ Võ Nha Trang sẵn phước nhà Anh em xuất thế được vừa ba Thượng Tọa, Ni Sư, chung Phật sự Dìu dẫn hàm linh vui lục hòa. Nhớ ân Thầy Tổ đã tác thành Những ngày cơ cực mái chùa tranh Dốc dài xe nặng chiều mưa lạnh Bán nhang nuôi chúng nguyện tu hành