Tự Chôn Lấy Mình (thơ)

10/05/201705:26(Xem: 11975)
Tự Chôn Lấy Mình (thơ)

   

hoa_sen (25)

  TỰ CHÔN LẤY MÌNH

Cuộc đời tạo nghiệp (xấu) mãi thôi
Chẳng lo tích đức tu thân làm gì
Sống thì hưởng thụ liên chi
Chết rồi còn muốn khắc ghi tên mình .

Ngày đêm lặn hụp chữ tình
Sắc hương mờ cả hành trình mình qua
Tiền muôn bạc triệu trong ta
Vô thường chợt đến tiêu ma chẳng còn .

Trăm năm ai dại ai khôn
Chẳng lo tu niệm tự chôn lấy mình
Nhìn lên Đức Phật lặng thinh
Quán tâm soi lại lòng mình từ nay .

                       Tánh Thiện
                        9-5-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/01/2012(Xem: 14977)
Nửa mùa tóc trắng bơ vơ, Mắt xanh mòn mỏi chợt mơ vô thường...
01/01/2012(Xem: 24449)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không. Luân hồi sanh tử, ôi có có !
11/12/2011(Xem: 16560)
Ra đi khắp bốn phương trời Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa Ta về gặp lại tình ta Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân.
05/12/2011(Xem: 17478)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian
28/11/2011(Xem: 33649)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 30742)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 13160)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 12082)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 31420)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 14477)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền