Ta về khoác áo (thơ)

30/04/201706:01(Xem: 11573)
Ta về khoác áo (thơ)
     




canh dep



 TA VỀ KHOÁC ÁO GIỮA

 ĐỒI RONG CHƠI



Không phiền não cầu mong chi giải thoát
Cứ thong dong như nước chảy qua cầu (T.Tuệ Sĩ)
Người ơi đừng mãi lo sầu
Mở tung cánh cửa nhiệm mầu tâm ta .

Không tham dục luôn sống đời tự tại
Có chi đâu mang nặng lấy sầu đau
Ân Thầy nghĩa bạn thanh cao
Ngày đêm sách tấn bên nhau tuyệt vời .

Không chấp trước si mê mong chiếm hữu
Thân ta đây chỉ vai mượn mà thôi
Một mai trả hết xong rồi
Ta về khoác áo giữa đồi rong chơi .

Không phung phí của đàn na tín thí
Mỗi hạt cơm là nước mắt mồ hôi
Chuyên tâm phước trí dung bồi
Báo ân Phật Tổ trọn đời hướng tu .

                     Tánh Thiện
                          29-4-2017
Ý kiến bạn đọc
30/04/201700:17
Khách
Hai câu đầu tác giả nói là của Thầy Tuệ Sỹ, tôi hồ nghi là không phải. Xin xem lại, tìm nguồn gốc hai câu ấy từ bài thơ nào, trong sách nào của Thầy Tuệ Sỹ nhé.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2012(Xem: 14152)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 17338)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
10/04/2012(Xem: 25411)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13309)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13324)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 14294)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19545)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 14493)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 12637)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 12578)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...