Quê Hương Mừng Đón Phật Về (thơ)

26/04/201717:21(Xem: 15749)
Quê Hương Mừng Đón Phật Về (thơ)


Phat Ngoc tai Hue 2013 (1)


QUÊ HƯƠNG MỪNG ĐÓN PHẬT VỀ

      “  1-4-2013 Cung nghinh Tượng Phật hoàng
                Trần Nhân Tông  Về Quảng Trị”

 

Cờ hoa cung đón tưng bừng

Mừng Đấng Điều Ngự Giác Hoàng vào thăm

Công án Đối Cảnh Vô Tâm

Vầng hào quang tỏa Trúc Lâm Đầu Đà

 

Cốt cách vọng tộc vương gia

Minh quân trị Nước nhan hòa* cương nhu**

Tâm bao dung với kẻ thù

Nguyên Mông bại trận ,thả bờ độ sinh***

 

Bảy trăm năm đấng hiếu sinh

Vi hành thưởng ngoạn Chiêm Thành cầu Thân

Vì Đất Nước tiễn Huyền Trân

Thu nhận Ô , RÍ hai Châu liền bờ

 

Bao năm lệ xót ca thơ

Thương cây quế nối bản đồ Trời Nam

Phên giậu vững lên Trúc Lâm

Tám năm chứng Đạo : Phật Trần Nhân Tông

 

Con nay đảnh lễ Phật Hoàng

Dung nghi tôn tượng tỏa lan nhiệm mầu

Đất này Thuận hóa châu xưa

Nguyên Vương long thể từ lâu đến …về !

 

Ân Phật nhuần thắm trời quê

Đạo Vàng mạng mạch tứ bề khai hoa

Quảng Trị tươi sắc âu ca

Mùa xuân đươm ngát Đạo Nhà an cư

       Phật Tử  Lê Đăng Mành

 

Ghi chú:

*Thiền ngữ:Hòa nhan ái ngữ

** Luôn luôn tôn trọng đối phương; Lấy hòa hiếu ổn định làm trọng; Vì ta là nước nhỏ nên lấy sự mềm dẻo làm chính, lấy nhu hòa làm chính. Mềm và nhu là sách lược. Cho nên mềm mà không tỏ ra yếu, nhu mà không tỏ ra nhược. Ví như kẻ địch cậy mạnh mà lấn lướt vi phạm đến quốc thể và quốc uy thì như sứ Mông Cổ ba lần vào Thăng Long năm 1257 đều bị nhà Trần tống giam, mặc dù trước đó ta đã hết sức mềm dẻo và chịu sự cống nạp. Thật vậy, nếu ta nhún nhường chỉ lùi một bước thì giặc sẽ tiến cả trăm bước; Giữ vững chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ là nguyên tắc bất di bất dịch trong đối sách bang giao.

***Khi quân Nguyên Mông thua trận Ngài ra lệnh hãy để cho người ta rút lui không được truy kích chặn đánh,với người tử trận thì cho mai táng đàng hoàng,có vị Tướng giặc bị chặt đầu Đức Trần Nhân Tông cho nối lại và lấy áo bào của Ngài đắp lên mới cho đậy nắp quan tài và đưa qua Nước họ,người sống thì cấp lương thực và phương tiện cho về.

"hình ảnh Quảng Trị cung đón tôn tượng"


Phat Ngoc tai Hue 2013 (1)
Phat Ngoc tai Hue 2013 (3)Phat Ngoc tai Hue 2013 (2)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2014(Xem: 24875)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 21119)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 23172)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 20468)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 20443)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 26086)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25517)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19942)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16792)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 16683)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần