Tuổi Đá Mòn (thơ)

26/04/201705:56(Xem: 11312)
Tuổi Đá Mòn (thơ)
           

lotus1
TUỔI ĐÁ MÒN

  Kính gởi tặng các vị cao niên trên 60 tuổi .

Sáu mươi tuổi chẳng còn chi nghĩ tới
Chuyện cuộc đời chuyện mơ mộng tương lai
Tuổi này đây xin chuẩn bị về ngay
Bên kia núi cả bầu trời xanh cỏ

Thất thập chẳn tuổi cuộc đời buông bỏ
Bỏ tiền tài sự nghiệp cả nước non
Giờ chẳng màng gánh nặng mất hay còn
Tuổi thu xếp trở về nơi chốn cũ

Tám chục đến đạo đời nay đã đủ
Chẳng còn gì bàn tính chuyện  vu vơ
Mong lòng ta có được một bến bờ
Nhìn sao sáng bên vầng trăng thơ mộng .
                       

Tánh Thiện
 25-4-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2016(Xem: 11884)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19039)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12454)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18741)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17401)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15091)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 14069)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 14642)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
06/08/2016(Xem: 12302)
Tiều phu vác búa hàng ngày- Leo lên trên núi đốn cây, chặt cành- Về làm củi, bán loanh quanh- Sống đời chất phác, hiền lành, đơn sơ
06/08/2016(Xem: 15378)
Thuở xưa có một nhà buôn- Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi- Nổi trôi buôn bán khắp nơi- Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.