Tai họa do cái miệng (thơ)

24/04/201719:58(Xem: 13187)
Tai họa do cái miệng (thơ)

TAI HỌA

DO CÁI MIỆNG

 hoasen2

Thuở xưa có một chú rùa

Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,

Vợ chồng cò trắng tới chơi

Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.

Một năm mưa bỗng chẳng rơi

Mặt trời thiêu đốt, nơi nơi úa mầu

Nước hồ khô cạn thật mau

Bao loài thủy tộc theo nhau chết dần

Rùa lo tìm kế thoát thân

Trong lòng suy tính phân vân mọi đàng

Vợ chồng cò chợt ghé ngang

Rùa bèn tâm sự thở than não nề:

"Hai ngày ăn chẳng có chi

Dù là con tép nói gì cá tôm

Ngoài ra nếu nước cạn hơn

Lũ chăn trâu sẽ bắt luôn thân này,

Năm năm trước cũng tại đây

Tôi từng bị bắt, đọa đầy khổ thay

May mà sống sót tới nay

Là do bà lão ra tay mua về

Phóng sanh tôi tại vùng quê!

Giờ mong ai có cách gì cứu tôi!"

Vợ chồng cò trắng góp lời:

"Hồ này nguy hiểm! Mau rời đi xa!"

Rùa than: "Tôi chậm quá mà

Chỉ bò quanh quất, khó qua nạn này!"

Vợ chồng cò trắng bàn ngay:

"Hồ sen mười dặm bên đây cũng gần

Lá xanh mướt, hoa trắng ngần

Quanh năm có nước chẳng cần lo chi

Dù cho hạn hán sá gì!

Bây giờ tính kế ra đi dễ rồi:

Chúng mình lấy một cây dài

Giữa cây bác ngậm, chúng tôi hai đầu

Chúng tôi nâng bác lên cao

Rồi bay một mạch đưa vào hồ bên.

Nhưng hãy nhớ, đừng có quên

Phải cần ngậm miệng! Chớ nên thốt lời!"

Rùa nghe sung sướng tê người

Cùng nhau thực hiện trò chơi đã bàn.

*

Hai cò vỗ cánh bay ngang

Kéo rùa ở giữa nhẹ nhàng lên cao.

Rùa nhìn phong cảnh lạ sao

Tò mò định hỏi nhưng nào dám đâu

Há ra là té vỡ đầu

Thôi đành cắn chặt miệng vào khúc cây.

Đong đưa thoải mái rùa bay

Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi

Thấy rùa đu thật tức cười

Chúng cùng la lớn: "Rùa ơi là rùa

Trông như thầy bói bị mù

Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!"

Rùa nghe nổi giận đùng đùng

Định hăm lũ trẻ: "Coi chừng tay ta

Ranh con đừng có ba hoa

Chuyện người mắc mớ chi mà hò la!"

Tội thay vừa há miệng ra

Rùa rơi xuống đá, thịt da tan tành!

*

Phật từng khuyên dạy chúng sanh:

"Họa từ cái miệng phát sinh tức thời

Các con ăn nói lựa lời

Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 18785)
Trăm tuổi đời vẫn còn đạp xích lô - Mảnh đời trôi trên dòng đời nghiệt ngã - Mây vô tình vẫn bay mãi trên cao - Ðất lầm lì vực thẵm núi cách nhau - Ðường vạn nẽo biển sông hồ chắn lối
28/03/2013(Xem: 19617)
Con sông Ô-Lâu không giữ được những giọng cười Ly Tao, cho nên tiếng thơ mới làm vỡ những đêm thâu của Khuất Nguyên. Tiếng hát tràn những đêm trắng, biết người có nghe không, mà thấu thức thi sĩ đã mỗi đêm khuya hiện về đưa tay vuốt mặt, thấy nghìn năm in bóng một mình …
28/03/2013(Xem: 26397)
Nhất trụ thiền môn cảnh lạ kỳ Nghìn xưa lưu dấu đến nghìn nay Hồi chuông nhắc nhở ngân khuya sớm Tiếng mõ khuyên lơn vọng tối ngày …
28/03/2013(Xem: 14908)
Xuân về mang cả vạn lời hương sắc - Khách lữ hành thôi dừøng bước phiêu linh - Bậc nhân giả đã vào nơi sở đắc - Tích trượng rền vang ba cõi lặng thinh
28/03/2013(Xem: 13169)
Thắp sáng lên ngọn lửa - Bồng bềnh lá vàng rơi - Ấp ủ lời réo gọi - Chập chùng bóng em về...
28/03/2013(Xem: 17203)
Nghĩa địa của cuộc đời: - Khổ đau sầu ưu não. - Niết-bàn, lạc tuyệt vời: - Thoát ảo !
28/03/2013(Xem: 16834)
Ngã kim phát tâm,bất vị tự cầu nhân thiên phúc báo,Thanh văn,Duyên giác,nãi chí quyền thừa,chư vị Bồ tát,duy y tối thượng thừa,phát bồ đề tâm,nguyện dữ pháp giới chúng sinh,nhất thời đồng đắc A nậu đa la tam diểu tam bồ đề.
28/03/2013(Xem: 18086)
Vung một đương gươm chém vào bạo lực, Tráng sĩ hề - run tay, Gieo một vần thơ, vo tròn nhân nghĩa, Thi sĩ hè - hẹn lại, Bạn gia đình mưu kế sinh nhai... Việt Nam ơi, Có phải chăng vận nước đã an bài.
28/03/2013(Xem: 21806)
Tôi từ vùng gốc rạ Nắng bỏng da giọt đời trên kẻ lá Sao mai lên thức giấc giữa canh gà Bên nây bờ, đôi tay Bên kia bờ, nước chảy
28/03/2013(Xem: 16696)
Bão khởi động và hoành hành cuối tháng 8 đầu tháng 9 năm 2005, tàn phá nhiều thành phố ven biển trên nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ.