Tai họa do cái miệng (thơ)

24/04/201719:58(Xem: 13774)
Tai họa do cái miệng (thơ)

TAI HỌA

DO CÁI MIỆNG

 hoasen2

Thuở xưa có một chú rùa

Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,

Vợ chồng cò trắng tới chơi

Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.

Một năm mưa bỗng chẳng rơi

Mặt trời thiêu đốt, nơi nơi úa mầu

Nước hồ khô cạn thật mau

Bao loài thủy tộc theo nhau chết dần

Rùa lo tìm kế thoát thân

Trong lòng suy tính phân vân mọi đàng

Vợ chồng cò chợt ghé ngang

Rùa bèn tâm sự thở than não nề:

"Hai ngày ăn chẳng có chi

Dù là con tép nói gì cá tôm

Ngoài ra nếu nước cạn hơn

Lũ chăn trâu sẽ bắt luôn thân này,

Năm năm trước cũng tại đây

Tôi từng bị bắt, đọa đầy khổ thay

May mà sống sót tới nay

Là do bà lão ra tay mua về

Phóng sanh tôi tại vùng quê!

Giờ mong ai có cách gì cứu tôi!"

Vợ chồng cò trắng góp lời:

"Hồ này nguy hiểm! Mau rời đi xa!"

Rùa than: "Tôi chậm quá mà

Chỉ bò quanh quất, khó qua nạn này!"

Vợ chồng cò trắng bàn ngay:

"Hồ sen mười dặm bên đây cũng gần

Lá xanh mướt, hoa trắng ngần

Quanh năm có nước chẳng cần lo chi

Dù cho hạn hán sá gì!

Bây giờ tính kế ra đi dễ rồi:

Chúng mình lấy một cây dài

Giữa cây bác ngậm, chúng tôi hai đầu

Chúng tôi nâng bác lên cao

Rồi bay một mạch đưa vào hồ bên.

Nhưng hãy nhớ, đừng có quên

Phải cần ngậm miệng! Chớ nên thốt lời!"

Rùa nghe sung sướng tê người

Cùng nhau thực hiện trò chơi đã bàn.

*

Hai cò vỗ cánh bay ngang

Kéo rùa ở giữa nhẹ nhàng lên cao.

Rùa nhìn phong cảnh lạ sao

Tò mò định hỏi nhưng nào dám đâu

Há ra là té vỡ đầu

Thôi đành cắn chặt miệng vào khúc cây.

Đong đưa thoải mái rùa bay

Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi

Thấy rùa đu thật tức cười

Chúng cùng la lớn: "Rùa ơi là rùa

Trông như thầy bói bị mù

Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!"

Rùa nghe nổi giận đùng đùng

Định hăm lũ trẻ: "Coi chừng tay ta

Ranh con đừng có ba hoa

Chuyện người mắc mớ chi mà hò la!"

Tội thay vừa há miệng ra

Rùa rơi xuống đá, thịt da tan tành!

*

Phật từng khuyên dạy chúng sanh:

"Họa từ cái miệng phát sinh tức thời

Các con ăn nói lựa lời

Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/06/2017(Xem: 16218)
Việt Nam mưa nắng hai mùa Chiều về nhớ tiếng chuông chùa vọng vang Bao năm chinh chiến điêu tàn Lá xanh rụng trước lá vàng tiễn đưa .
05/06/2017(Xem: 11616)
Tu là nhìn ngó đàn trâu. Khi chưa thấy tánh khổ sầu hại ta. Giờ đây lần hiện tánh ra. Chăn xong lại dắt trâu ta về nhà.
04/06/2017(Xem: 13608)
Cuối tuần Chủ nhật ngày tu. Bát Quan tịnh nghiệp công phu, nguyện rằng: Nhất tâm sám hối tội căn. Quán sâu ba nghiệp ăn năn lỗi lầm. Quyết lòng trì giới nghiêm tâm Tịnh thanh ba nghiệp tham sân…biến liền Giờ tu phút phút lặng yên.
01/06/2017(Xem: 14149)
Đá phơi mưa nắng nhẵn mòn Lao nhao sỏi cuội bóng tròn suối reo Theo dòng tùy thuận bước theo Lời thiền ve vuốt rong bèo nổi trôi Mênh mang sương gió tơi bời
01/06/2017(Xem: 13090)
Mẹ già tóc bạc trắng phơ. Thương con thuở nhỏ đến giờ nào phai. Ngẫm trông tháng tháng ngày dài. Con đâu chẳng thấy tủi thay kiếp người .
28/05/2017(Xem: 16015)
Anh nằm xuống cho mọi người được sống Nén hương lòng tôi dâng thắp cho anh Yêu quê hương anh đã phải lên đường Vì sự sống biết bao người còn ở lại .
28/05/2017(Xem: 13793)
Chào ngày mới giọt sương trong nắng, Sáng lung linh đẹp tưa minh châu. Trong tĩnh lặng bình an cõi thế. Để trần gian có phút nhiệm mầu.
28/05/2017(Xem: 16758)
YÊU ĐỜI Gần xa làng xóm quê nhà Dấu xưa còn mãi đậm đà oai linh Ngậm ngùi hưng phế, thơm tanh Tạ ơn cuộc sống cho mình thương yêu.
28/05/2017(Xem: 12854)
Ai có nghe từ muôn trùng gió cát tiếng chân người nghìn năm trước pháp du ai có thấy trong mịt mù hoang mạc giữa bụi mờ sừng sững một lòng tu
25/05/2017(Xem: 17032)
Hằng ngày ngồi nhìn, nghe, ngửi, nếm, sờ, gẫm về dòng chảy nhận sinh trôi qua trước mặt, ngày nào cũng như ngày nấy, bỗng dưng ngộ ra một điều: mình được phước báu khổng lồ hơn cả tỷ người trên cõi ta bà khổ lụy này. Phước báu đó, nếu không chịu ngồi tĩnh tâm mà nhìn lại thì sẽ không thấy, không cảm nhận được, vậy cho nên mới nổi hứng làm liền một chùm tứ cú lục bát về "nó": Tự Do!