Tai họa do cái miệng (thơ)

24/04/201719:58(Xem: 13031)
Tai họa do cái miệng (thơ)

TAI HỌA

DO CÁI MIỆNG

 hoasen2

Thuở xưa có một chú rùa

Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,

Vợ chồng cò trắng tới chơi

Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.

Một năm mưa bỗng chẳng rơi

Mặt trời thiêu đốt, nơi nơi úa mầu

Nước hồ khô cạn thật mau

Bao loài thủy tộc theo nhau chết dần

Rùa lo tìm kế thoát thân

Trong lòng suy tính phân vân mọi đàng

Vợ chồng cò chợt ghé ngang

Rùa bèn tâm sự thở than não nề:

"Hai ngày ăn chẳng có chi

Dù là con tép nói gì cá tôm

Ngoài ra nếu nước cạn hơn

Lũ chăn trâu sẽ bắt luôn thân này,

Năm năm trước cũng tại đây

Tôi từng bị bắt, đọa đầy khổ thay

May mà sống sót tới nay

Là do bà lão ra tay mua về

Phóng sanh tôi tại vùng quê!

Giờ mong ai có cách gì cứu tôi!"

Vợ chồng cò trắng góp lời:

"Hồ này nguy hiểm! Mau rời đi xa!"

Rùa than: "Tôi chậm quá mà

Chỉ bò quanh quất, khó qua nạn này!"

Vợ chồng cò trắng bàn ngay:

"Hồ sen mười dặm bên đây cũng gần

Lá xanh mướt, hoa trắng ngần

Quanh năm có nước chẳng cần lo chi

Dù cho hạn hán sá gì!

Bây giờ tính kế ra đi dễ rồi:

Chúng mình lấy một cây dài

Giữa cây bác ngậm, chúng tôi hai đầu

Chúng tôi nâng bác lên cao

Rồi bay một mạch đưa vào hồ bên.

Nhưng hãy nhớ, đừng có quên

Phải cần ngậm miệng! Chớ nên thốt lời!"

Rùa nghe sung sướng tê người

Cùng nhau thực hiện trò chơi đã bàn.

*

Hai cò vỗ cánh bay ngang

Kéo rùa ở giữa nhẹ nhàng lên cao.

Rùa nhìn phong cảnh lạ sao

Tò mò định hỏi nhưng nào dám đâu

Há ra là té vỡ đầu

Thôi đành cắn chặt miệng vào khúc cây.

Đong đưa thoải mái rùa bay

Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi

Thấy rùa đu thật tức cười

Chúng cùng la lớn: "Rùa ơi là rùa

Trông như thầy bói bị mù

Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!"

Rùa nghe nổi giận đùng đùng

Định hăm lũ trẻ: "Coi chừng tay ta

Ranh con đừng có ba hoa

Chuyện người mắc mớ chi mà hò la!"

Tội thay vừa há miệng ra

Rùa rơi xuống đá, thịt da tan tành!

*

Phật từng khuyên dạy chúng sanh:

"Họa từ cái miệng phát sinh tức thời

Các con ăn nói lựa lời

Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/06/2018(Xem: 14973)
Bố thường ít nói: “Yêu con!” Mặc dù tình cảm sẵn luôn tràn đầy Tuy nhiên đôi chữ nhỏ này Rất là khó nói để thay tiếng lòng.
12/06/2018(Xem: 12105)
Bà kia bồng đứa con thơ Dừng chân hóng mát bên bờ hồ sen Thấy tay con trẻ lấm lem Mẹ bèn múc nước hồ đem rửa liền Đặt con nằm ở phía trên Mẹ đi xuống tắm cạnh bên, trông chừng.
12/06/2018(Xem: 12881)
Đi về cuối hạ để an cư Giữ mái am thiền tịnh thảo lư Thúc liễm lòng yên nhìn chẳng niệm Ghìm chăm ý lặng thấy không ừ Ôm đồm ngũ uẩn tê là dại Sở hữu tam bành rứa thiệt ngu Đã biết thời gian nào hưởng lạc Nên cần dưỡng tánh kệ mùa Thu*
08/06/2018(Xem: 17288)
Kính tặng TT Tâm Phương, TT Nguyên Tạng Cùng quý Phật tử Đạo Tràng Tu Viện Quảng Đức Mừng Đại Lễ hoàn thành viên mãn Kết thúc mùa Phật Đản hân hoan Niềm vui dâng ngập đạo tràng Tu Viện hoàn mỹ, khang trang lễ đài.
08/06/2018(Xem: 11487)
GIỮA VỜI Nhện kia mà chẳng giăng tơ Lấy chi để mắc bài thơ giữa vời Em ơi ! bể khổ luân hồi Trầm luân là để con người tìm nhau.
08/06/2018(Xem: 18038)
Xa Việt Nam chừng nửa quả địa cầu Lòng canh cánh nhớ thương về Tổ quốc Nghĩ đến cảnh non sông rồi sẽ mất Bao đêm trường thao thức suốt canh thâu.
08/06/2018(Xem: 10922)
Khoảng sân trước cửa đang chờ Người về bắc ghế Làm thơ về vườn Nhớ thời cầu thực tha phương Giầy mòn, áo vá lên đường chiêm bao Nhớ thời rừng rú xanh xao
07/06/2018(Xem: 14590)
Áo Vàng Bất Diệt Nàng tên Nguyệt, áo nàng màu nguyệt bạch Hồn nàng thơm sách vở ướp thơm lây
07/06/2018(Xem: 11573)
Con rời nhà cũ theo chồng Rời miền thơ ấu, rời vòng yêu thương Cái nhà cũ kỹ vấn vương Căn gác ọp ẹp, chiếc giường quen hơi