Tai họa do cái miệng (thơ)

24/04/201719:58(Xem: 13481)
Tai họa do cái miệng (thơ)

TAI HỌA

DO CÁI MIỆNG

 hoasen2

Thuở xưa có một chú rùa

Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,

Vợ chồng cò trắng tới chơi

Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.

Một năm mưa bỗng chẳng rơi

Mặt trời thiêu đốt, nơi nơi úa mầu

Nước hồ khô cạn thật mau

Bao loài thủy tộc theo nhau chết dần

Rùa lo tìm kế thoát thân

Trong lòng suy tính phân vân mọi đàng

Vợ chồng cò chợt ghé ngang

Rùa bèn tâm sự thở than não nề:

"Hai ngày ăn chẳng có chi

Dù là con tép nói gì cá tôm

Ngoài ra nếu nước cạn hơn

Lũ chăn trâu sẽ bắt luôn thân này,

Năm năm trước cũng tại đây

Tôi từng bị bắt, đọa đầy khổ thay

May mà sống sót tới nay

Là do bà lão ra tay mua về

Phóng sanh tôi tại vùng quê!

Giờ mong ai có cách gì cứu tôi!"

Vợ chồng cò trắng góp lời:

"Hồ này nguy hiểm! Mau rời đi xa!"

Rùa than: "Tôi chậm quá mà

Chỉ bò quanh quất, khó qua nạn này!"

Vợ chồng cò trắng bàn ngay:

"Hồ sen mười dặm bên đây cũng gần

Lá xanh mướt, hoa trắng ngần

Quanh năm có nước chẳng cần lo chi

Dù cho hạn hán sá gì!

Bây giờ tính kế ra đi dễ rồi:

Chúng mình lấy một cây dài

Giữa cây bác ngậm, chúng tôi hai đầu

Chúng tôi nâng bác lên cao

Rồi bay một mạch đưa vào hồ bên.

Nhưng hãy nhớ, đừng có quên

Phải cần ngậm miệng! Chớ nên thốt lời!"

Rùa nghe sung sướng tê người

Cùng nhau thực hiện trò chơi đã bàn.

*

Hai cò vỗ cánh bay ngang

Kéo rùa ở giữa nhẹ nhàng lên cao.

Rùa nhìn phong cảnh lạ sao

Tò mò định hỏi nhưng nào dám đâu

Há ra là té vỡ đầu

Thôi đành cắn chặt miệng vào khúc cây.

Đong đưa thoải mái rùa bay

Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi

Thấy rùa đu thật tức cười

Chúng cùng la lớn: "Rùa ơi là rùa

Trông như thầy bói bị mù

Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!"

Rùa nghe nổi giận đùng đùng

Định hăm lũ trẻ: "Coi chừng tay ta

Ranh con đừng có ba hoa

Chuyện người mắc mớ chi mà hò la!"

Tội thay vừa há miệng ra

Rùa rơi xuống đá, thịt da tan tành!

*

Phật từng khuyên dạy chúng sanh:

"Họa từ cái miệng phát sinh tức thời

Các con ăn nói lựa lời

Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/2020(Xem: 12303)
Ngày tiếp ngày ...tuần , tháng ! Ngày tiếp ngày ,,, mùi hương trầm lan tỏa khắp, Ta chờ gì... ? Chút hy vọng mong manh . Vọng tưởng biến đi hay mãi chạy loanh quanh , Chừ ...giật mình canh hai sang rồi nhỉ ?
26/05/2020(Xem: 14698)
Một tiếng đàn gieo tự bấy nay Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy. Non sầu đá dựng tình sương khói Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.
23/05/2020(Xem: 10875)
Chuyện cổ kim thoảng qua tai sao tư lự ? Dường như họa, phúc sắp đặt trước rất xa . Đúng thời đúng lúc nhân quả hiện ra , Thiếu Đức,thông minh, tài giỏi cũng khó tránh !
20/05/2020(Xem: 10790)
Vận hành tâm thức ! Kính dâng Thầy bài thơ khi vừa nhận ra được sự diệu Huyền của Đạo pháp khi nghe các pháp thoại của Thầy và của Sư Phụ , Sư Thúc . Kính đa tạ và tri ân điều đã học HH Vẫn có lúc ...hoài tưởng về quá khứ ! Tiếc thời gian đánh mất ... bến đục, sông mê , Hưởng chút vinh quang sau cay đắng tứ bề . Chẳng biết chi sự vận hành tâm thức!
19/05/2020(Xem: 11686)
Từ dạo lan tràn COVID-19 Ai ở nhà nấy tịnh khẩu tu hành Vắng xe ô nhiễm môi trường sạch lên Lại thêm hy hữu nhân duyên thính Pháp
18/05/2020(Xem: 9573)
Trời trở lạnh nhiều thói quen tăng trưởng .... Thích thu mình trong phòng ấm dễ duôi, Cách giản xã hội ai biết mà cười. Tha hồ ngủ hay xem phim cho thỏa thích !
17/05/2020(Xem: 10855)
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo Bóng mẹ chiều nghiêng xa xứ nghèo Ôi! Mẹ tôi một đời lận đận Tháng năm dài tay mẹ khẳng khiu!
16/05/2020(Xem: 10467)
Chan chứa niềm vui Phật đản sinh Trăng rằm tháng hạ, ánh lung linh Đóa Vô Ưu nở bừng hy vọng Khắp cõi ta bà thắm đức tin
14/05/2020(Xem: 20750)
Từ tuổi còn niên thiếu dù chưa trưởng thành nhưng nhờ suốt thời gian trong ngày ngoài việc học tập tôi thường bên cạnh sát thân phụ tôi nên rất hiểu những cay đắng của cuộc đời và mỗi lần khốn khổ hoạn nạn gì thì dường như có một ai đó vươn tay ra vỗ về và an ủi hay ban cho điều mà tôi mong ước . Dù người đó đôi khi là một doanh nhân , một vị giáo sư chỉ biết dạy học nhưng cũng có thể yểm trợ một chút về vật chất và rất nhiều về tinh thần hoặc một người bạn chí thân rồi hình bóng họ lại biến mất khỏi vài năm sau đó dù tôi cố tìm lại để đền đáp ân tình mà mình đã mang trọn trong tim ... nhưng không thể nào có cơ hội .
14/05/2020(Xem: 13297)
Cháu về chơi nhà ngoại Thăm vườn Lâm-Tỳ- Ni Thích ghê, muốn ở lại Ngắm đức Phật Hài Nhi