Như Khói Mây Sương

24/04/201706:13(Xem: 13159)
Như Khói Mây Sương

matdongho_600



NHƯ KHÓI MÂY SƯƠNG


Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ?
Cõi hồng trần trông thấy mà thương
Đời người như khói mây sương
Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .

Bao giấc mộng mê mờ tâm thức
Tham vọng hoài làm khổ lòng ta
Thế rồi ngày tháng trôi qua
Cái già chợt đến đời ta chẳng còn .

Duyên tu đạo bao năm bỏ dở
Khát nước rồi đào giếng hụt hơi
Nghiệp(xấu)gieo dẫn đến luân hồi
Trùng ba khổ hải cả đời khổ đau .

Nay quay lại tìm đường giải thoát
Tạo nghiệp lành sám hối ăn năn
Theo lời  Đức Phật dạy răn
Cuộc đời hoán chuyển dần dần trong ta .

Như người đi trong sương thấm lạnh
Chợt nhận rằng áo ướt từ lâu
Pháp duyên là cõi nhiệm mầu
Đưa người vượt thoát con tàu tử sanh .

                   Tánh Thiện
                    23-4-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 13747)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 12922)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25293)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15093)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15961)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16728)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15473)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14018)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 25584)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22412)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn