Như Khói Mây Sương

24/04/201706:13(Xem: 13954)
Như Khói Mây Sương

matdongho_600



NHƯ KHÓI MÂY SƯƠNG


Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ?
Cõi hồng trần trông thấy mà thương
Đời người như khói mây sương
Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .

Bao giấc mộng mê mờ tâm thức
Tham vọng hoài làm khổ lòng ta
Thế rồi ngày tháng trôi qua
Cái già chợt đến đời ta chẳng còn .

Duyên tu đạo bao năm bỏ dở
Khát nước rồi đào giếng hụt hơi
Nghiệp(xấu)gieo dẫn đến luân hồi
Trùng ba khổ hải cả đời khổ đau .

Nay quay lại tìm đường giải thoát
Tạo nghiệp lành sám hối ăn năn
Theo lời  Đức Phật dạy răn
Cuộc đời hoán chuyển dần dần trong ta .

Như người đi trong sương thấm lạnh
Chợt nhận rằng áo ướt từ lâu
Pháp duyên là cõi nhiệm mầu
Đưa người vượt thoát con tàu tử sanh .

                   Tánh Thiện
                    23-4-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2014(Xem: 18024)
Con nhận ra, đây Miền Tịnh Độ, Đồi núi cao, đồ sộ bao quanh, Mặt Hồ, nước biếc trong xanh, Gió thông vi vút, chim lành vui ca.
30/07/2014(Xem: 18641)
MẸ, CHA, hai tiếng thiêng liêng Luôn luôn gần gủi, thân quen trong đời MẸ ƠI, tiếng gọi ngàn đời Mà con thường thốt trong đời của con
30/07/2014(Xem: 20300)
Tưởng Nhớ Tứ Thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 22015)
Quang Tiền Dũ Hậu (thơ)
30/07/2014(Xem: 21566)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16415)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18961)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 17122)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế