Nửa Khuya Thức Giấc (thơ)

22/04/201718:44(Xem: 13798)
Nửa Khuya Thức Giấc (thơ)

 

 

 

 

Vang Trang 

 

 

 

 

 

NỬA KHUYA THỨC GIẤC

 

 

 

Nửa khuya

Thức giấc giang hồ

Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu

Đêm vô thanh

Thoáng hương màu

Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.

 

Nghĩ mà thôi

Ước mộng gầy

Vui buồn cho trót bước đày đoạ qua

Nghĩ mà thôi

Phận người ta

Nhục vinh như thể phù hoa chợ đời.

 

Con đường chật hẹp không mời

Mà sao đông đúc bóng người tới lui !

Một đêm sàn diễn nầy thôi

Biết mai sau nữa khóc cười thế nao !

 

Năm canh

Có mấy canh sầu,

Năm canh

Ai biết hương màu thời gian ?

Năm canh

Có một canh tàn

Trả màu xuân cho rỡ ràng lối xưa.

 

Ta còn xuôi ngược sớm trưa

Vẫn tin có một hương mùa phong quang

Và tin có một cung đàn

Ngày mai réo rắc giữa ngàn bến xuân.

 

Hồn sương khói

Tiếng đêm ngân

Nữa khuya thức giấc nghe tầng biển xa

Tuồng đời buổi chợ phù hoa

Nhân tình, Đạo nghĩa mới là còn nhau.

 

Chùa Kỳ Viên, South Dakota tháng 4 2017.

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2012(Xem: 25665)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13855)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13917)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 15308)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19956)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 15007)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 13181)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 13158)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...
05/03/2012(Xem: 27277)
Ai đã một lần hiện hữu làm người, có mặt trên cuộc đời nầy, đều không do Cha Mẹ sanh ra, dù là Thánh nhân hay phàm tục. Cho đến khi khôn lớn, trưởng thành...
04/03/2012(Xem: 22259)
Luôn thù hận người khác Là chuốc khổ cho mình. Không tha thứ người khác, Lòng sẽ khó an bình.