Anh Chàng Bốn Vợ (thơ)

10/04/201709:04(Xem: 13472)
Anh Chàng Bốn Vợ (thơ)




bon ba vo

ANH CHÀNG BỐN VỢ

 

Chàng kia vốn được nổi danh

Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều.

Vợ đầu: chàng rất thương yêu

Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi

Khi đi đứng, lúc nằm ngồi

Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân

Lo ăn uống, sắm áo quần

Hết lòng chăm sóc mười phần đẹp tươi

Không to tiếng, chẳng nhiều lời,

Chồng yêu vợ cả nhất nơi dương trần.

Vợ hai: chàng cũng ân cần

Ham mê quanh quẩn giữ gần một bên

Kề nhau vui sướng vô biên

Xa nhau lòng nặng ưu phiền nhớ thương.

Vợ ba: chàng chẳng vấn vương

Năm thì mười họa mới thường tìm nhau

Tìm khi cơ cực, dãi dầu

Tìm khi thiếu thốn khổ đau trường đời.

Vợ tư: buồn tủi phận người

Quanh năm vất vả, tứ thời hẩm hiu

Chàng sai phục dịch đủ điều

Chẳng thèm ve vuốt thương yêu chút gì.

*

Thời gian thấm thoắt trôi đi

Anh chàng lâm bệnh nặng khi về già

Biết mình cái chết khó qua

Nên chàng chuẩn bị lìa xa cõi đời.

Chồng mời vợ cả đến nơi

Bên giường hấp hối nói lời thiết tha:

"Ta yêu nàng nhất trong nhà

Từ lâu nâng trứng hứng hoa nuông chiều

Giờ mong nàng sẽ đi theo

Trọn tình trọn nghĩa đủ điều trước sau!"

Vợ nghe từ chối, lắc đầu

Khiến chồng hờn tủi lệ đâu lăn dài.

Chồng bèn mời đến vợ hai

Hết lời năn nỉ cũng hoài công thôi,

Chồng bèn trách móc nặng lời:

"Trước ta cần kiệm sống đời khó khăn

Nhịn ăn tiêu khổ quanh năm

Rước nàng chung sống, nhớ chăng hỡi nàng?"

Vợ hai: "Tôi chẳng cần chàng

Bởi chàng tham của mới màng đến tôi!"

Chồng nghe ngao ngán tình người

Vợ ba kêu tới xin mời đi theo,

Vợ ba quyến luyến ít nhiều

Xót thương nhỏ lệ nói điều đớn đau:

"Cùng chàng nghĩa nặng, ân sâu

Nhưng tôi không thể mãi đâu theo chàng

Tiễn nhau chỉ đến cuối làng

Hai ta vĩnh biệt, đôi đàng chia xa!"

Chồng kêu vợ thứ tư ra

Bảo nàng sửa soạn bỏ nhà đi theo

Vợ thưa: "Chàng hắt hủi nhiều

Dù tôi khốn khổ đủ điều trước sau

Xa lìa cha mẹ từ lâu

Theo chàng hầu hạ tôi đâu quản gì

Vui buồn, sống chết sá chi

Bên nhau mãi mãi xin đi theo chàng!"

Bốn bà vợ, bốn cô nàng

Mang làm thí dụ cho hàng chúng sinh.

*

Vợ đầu như xác thân mình

Chúng ta chau chuốt dáng hình mãi thôi

Dù yêu vợ cả tuyệt vời

Nhưng khi ta chết thân người chẳng theo

Dưới lòng đất lạnh buồn hiu

Xác thân nằm lại sớm chiều rã tan.

*

Vợ hai như bạc như vàng

Gia tài của cải ta hằng ấp ôm

Được thì vui, mất lại buồn

Ý thường ham muốn, lòng luôn kiếm tìm

Xuôi tay, nhắm mắt, đứng tim

Của kia bỏ lại cho miền nhân gian.

*

Vợ ba xem tựa họ hàng,

Vợ con, cha mẹ, xóm làng thân quen

Ân tình chan chứa bao phen

Sống thời thương mến, chết bèn khóc than

Tiễn nhau chỉ tới nghĩa trang

Nhớ nhau theo với thời gian nhạt nhòa.

*

Vợ tư xem tựa tâm ta

Nếu buông theo gót quỷ ma dẫn đầu

Tham lam, sân hận dài lâu

Si mê không dứt, Đạo mầu chẳng tin

Ngày lìa dương thế muộn phiền

Vợ như nghiệp chướng theo liền bên ta,

Tâm nhơ nhớp, ý gian tà

Đọa vào đường ác ai mà thoát qua.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 25196)
Hãy xem mỗi con người là bạn ta và nghĩ rằng: Người ấy là bạn ta, cùng sinh ra đời để rồi sẽ già nua, bệnh tật và chết cùng ta.
10/04/2013(Xem: 18357)
Hôm nay là ngày giỗ cha tôi. Ngày đánh dấu ba mươi lăm năm chìm nổi của đời tôi. Ba mươi lăm năm là một quãng đời dài. Thế nhưng, tất cả chi tiết, hình ảnh về ngày bất hạnh đó vẫn còn nguyên vẹn.
10/04/2013(Xem: 16981)
Mười lăm năm một bước đường Đau lòng lữ thứ đoạn trường , cha ơi Đêm dài tưởng tượng cha ngồi Gối cao tóc trắng rã rời thân con
10/04/2013(Xem: 18061)
Rừng im mây đầy ôm núi ngủ Cỏ mềm xanh mướt ngập bờ hoang Thoang thoảng đêm huyền hương thạch nhũ Đầu hoa nhụy ứa gió lên ngàn.
10/04/2013(Xem: 17928)
Một bông hồng xin dâng Mẹ Một bông hồng xin dâng Cha Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu Công Cha phải nhớ làm đầu Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
10/04/2013(Xem: 17655)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 24228)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16575)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.
08/04/2013(Xem: 72345)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18596)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi