Em về nhớ giùm anh (thơ)

05/04/201706:03(Xem: 12867)
Em về nhớ giùm anh (thơ)



Hoa cuc quang duc (7)
EM VỀ NHỚ GIÙM ANH

lối về sao rất lạ
trong mắt em đường xa
tiếng dế kêu ngày hạ
lay động mấy dặm hoa

giữa quê nhà xao xuyến
nhắn giùm anh một lời
thương ơi trăm con kiến
ngàn con chim nhớ ơi

bước đi trên rất khẽ
nhớ nghe hồn phố xưa
mây bay vô ngần mé
theo lời kinh sững sờ

em về qua bến vắng
nhớ hỏi con đò xưa
có trôi cùng mây trắng
chờ nắng mấy ban trưa

bước qua dòng sông nhỏ
soi giùm anh bên sông
ảnh xưa chim còn đó
hay trôi mấy vô thường

mây trắng vương lên tóc
lạnh buốt thuở xuân thì
người lái đò năm trước
đã như mộng trôi đi

hương bay xa trăm lối
nhờ em thắp giùm anh
gởi qua bên kia núi
hương tuệ , hương tứ ân

                   Nguyên Giác


Hoa cuc quang duc (4)
    EM VỀ NHỚ GIÙM ANH
Kính họa bài thơ : Em Về Nhớ Giùm Anh của Nguyên Giác trên trang nhà Thư Viện Hoa Sen .

Đường về ôi nhớ lạ
Như màu mắt em qua
Hương bay trên phố núi
Mây trắng nở ngàn hoa .

Quê mình nhiều chuyển biến
Cho anh thắp hương trời
Thương người còn ở lại
Nhìn chim trời chơi vơi .

Thấy em đi nhè nhẹ
Anh nhớ bình bát xưa
Chứa tình thương chẳng né
Qua đồi núi sáng mờ .

Em có về dưới nắng
Đừng hỏi dòng sông xưa
Hãy để dòng nước chảy
Về biển cả ruộng mưa .

Em đi trên đồng cỏ
Anh đứng cạnh dòng sông
Nhìn con chim nho nhỏ
Bay vào chốn vô thường .

Mây trắng như đang khóc
Lệ thấm vào lòng ghi
Bên bến đò ông lái
Trời gió cuốn bay đi .

Tâm hương lòng mở lối
Xin đừng thắp giùm anh
Anh muốn nhìn tuệ núi
Tỏa ngát cả nguồn ân .

                     Tánh Thiện
                      4-4-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15581)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30098)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15487)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15312)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14586)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 15767)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 17243)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15693)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 18762)
Khóc Cha (thơ)