Em về nhớ giùm anh (thơ)

05/04/201706:03(Xem: 11834)
Em về nhớ giùm anh (thơ)



Hoa cuc quang duc (7)
EM VỀ NHỚ GIÙM ANH

lối về sao rất lạ
trong mắt em đường xa
tiếng dế kêu ngày hạ
lay động mấy dặm hoa

giữa quê nhà xao xuyến
nhắn giùm anh một lời
thương ơi trăm con kiến
ngàn con chim nhớ ơi

bước đi trên rất khẽ
nhớ nghe hồn phố xưa
mây bay vô ngần mé
theo lời kinh sững sờ

em về qua bến vắng
nhớ hỏi con đò xưa
có trôi cùng mây trắng
chờ nắng mấy ban trưa

bước qua dòng sông nhỏ
soi giùm anh bên sông
ảnh xưa chim còn đó
hay trôi mấy vô thường

mây trắng vương lên tóc
lạnh buốt thuở xuân thì
người lái đò năm trước
đã như mộng trôi đi

hương bay xa trăm lối
nhờ em thắp giùm anh
gởi qua bên kia núi
hương tuệ , hương tứ ân

                   Nguyên Giác


Hoa cuc quang duc (4)
    EM VỀ NHỚ GIÙM ANH
Kính họa bài thơ : Em Về Nhớ Giùm Anh của Nguyên Giác trên trang nhà Thư Viện Hoa Sen .

Đường về ôi nhớ lạ
Như màu mắt em qua
Hương bay trên phố núi
Mây trắng nở ngàn hoa .

Quê mình nhiều chuyển biến
Cho anh thắp hương trời
Thương người còn ở lại
Nhìn chim trời chơi vơi .

Thấy em đi nhè nhẹ
Anh nhớ bình bát xưa
Chứa tình thương chẳng né
Qua đồi núi sáng mờ .

Em có về dưới nắng
Đừng hỏi dòng sông xưa
Hãy để dòng nước chảy
Về biển cả ruộng mưa .

Em đi trên đồng cỏ
Anh đứng cạnh dòng sông
Nhìn con chim nho nhỏ
Bay vào chốn vô thường .

Mây trắng như đang khóc
Lệ thấm vào lòng ghi
Bên bến đò ông lái
Trời gió cuốn bay đi .

Tâm hương lòng mở lối
Xin đừng thắp giùm anh
Anh muốn nhìn tuệ núi
Tỏa ngát cả nguồn ân .

                     Tánh Thiện
                      4-4-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 19816)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19659)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25162)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25016)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19229)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16091)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15610)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21180)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23113)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 17488)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông