Em về nhớ giùm anh (thơ)

05/04/201706:03(Xem: 11775)
Em về nhớ giùm anh (thơ)



Hoa cuc quang duc (7)
EM VỀ NHỚ GIÙM ANH

lối về sao rất lạ
trong mắt em đường xa
tiếng dế kêu ngày hạ
lay động mấy dặm hoa

giữa quê nhà xao xuyến
nhắn giùm anh một lời
thương ơi trăm con kiến
ngàn con chim nhớ ơi

bước đi trên rất khẽ
nhớ nghe hồn phố xưa
mây bay vô ngần mé
theo lời kinh sững sờ

em về qua bến vắng
nhớ hỏi con đò xưa
có trôi cùng mây trắng
chờ nắng mấy ban trưa

bước qua dòng sông nhỏ
soi giùm anh bên sông
ảnh xưa chim còn đó
hay trôi mấy vô thường

mây trắng vương lên tóc
lạnh buốt thuở xuân thì
người lái đò năm trước
đã như mộng trôi đi

hương bay xa trăm lối
nhờ em thắp giùm anh
gởi qua bên kia núi
hương tuệ , hương tứ ân

                   Nguyên Giác


Hoa cuc quang duc (4)
    EM VỀ NHỚ GIÙM ANH
Kính họa bài thơ : Em Về Nhớ Giùm Anh của Nguyên Giác trên trang nhà Thư Viện Hoa Sen .

Đường về ôi nhớ lạ
Như màu mắt em qua
Hương bay trên phố núi
Mây trắng nở ngàn hoa .

Quê mình nhiều chuyển biến
Cho anh thắp hương trời
Thương người còn ở lại
Nhìn chim trời chơi vơi .

Thấy em đi nhè nhẹ
Anh nhớ bình bát xưa
Chứa tình thương chẳng né
Qua đồi núi sáng mờ .

Em có về dưới nắng
Đừng hỏi dòng sông xưa
Hãy để dòng nước chảy
Về biển cả ruộng mưa .

Em đi trên đồng cỏ
Anh đứng cạnh dòng sông
Nhìn con chim nho nhỏ
Bay vào chốn vô thường .

Mây trắng như đang khóc
Lệ thấm vào lòng ghi
Bên bến đò ông lái
Trời gió cuốn bay đi .

Tâm hương lòng mở lối
Xin đừng thắp giùm anh
Anh muốn nhìn tuệ núi
Tỏa ngát cả nguồn ân .

                     Tánh Thiện
                      4-4-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/10/2014(Xem: 15585)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 23162)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15651)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 16311)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22778)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 16831)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 16098)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 16168)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 16753)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 16019)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy