Huế (thơ)

3/29/201712:33(View: 14136)
Huế (thơ)
   

Song_Huong nui ngu

HUẾ
Giọt nắng đong đưa lướt nhẹ Hương,
Pha mầu cố sự ánh vầng dương.
Xa xa Cồn Hến mờ cơn sóng,
Thoáng thoáng Đò ngang lặng bến Tương…
Thiên Mụ chuông tan hồn lạc xứ,
Ngự Bình núi ngả bóng kêu sương.
Huế ơi! Ký ức vang Châu Hợp…
Hối hả đường qua đếm hiểu thương.
                                         Minh Đạo

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
7/27/2016(View: 11266)
Cuộc sống âm thầm cứ mãi trôi Đến đi rồi cũng cũng vậy thôi Mây bay lơ lững trên đầu núi Nước chảy thông reo đẹp chỗ ngồi
7/26/2016(View: 23229)
Mùa Hiếu Vu Lan lại về - Hân hoan chào đón tràn trề yêu thương- Ân Cha Mẹ quả vô lường- Công lao trời biển tỏ tường lòng con
7/26/2016(View: 19443)
Vu Lan nhớ mẹ bao giờ - Dù bao cách biệt hai bờ đại dương- Mẹ là bài hát quê hương- Là đôi vai nhỏ chín thương sớm chiều-
7/25/2016(View: 11295)
Thân nay đã xuất đi rồi Tâm thì ở lại với lời Phật ngôn Cuộc đời ai dại ai khôn Người thì nói giỏi kẻ thì bảo ngu Thôi ta im lặng thầm tu Tự mình chuyển hoá ngục tù vô minh
7/25/2016(View: 14701)
Quê hương Ngài, miền bao la nước nỗi Đất phù sa mầu mỡ lớp lớp về Những loài chim, quen, lạ nhận làm quê Lục bình đứng dưới vầng mây viễn xứ
7/23/2016(View: 13236)
Nửa vầng trăng khuya Quán Âm tọa - Đôi chân tận nước, biển mênh mông - Chư Thiên, Long Hải, người tôn kính - Gặp nạn niệm danh, Mẹ đến liền.
7/23/2016(View: 15083)
Thầy là vì sao sáng Là tiếng nói từ tâm Đưa con vào cửa đạo Xa lánh mọi lỗi lầm
7/21/2016(View: 16300)
Bước vào nẻo đạo kiếm an nhiên Học pháp, tu hành chuyển nghiệp duyên Ngũ giới ghi lòng siêng tịnh khẩu Tam quy tạc dạ nhớ tham thiền Chân kinh tụng rõ thêm thanh nhã Thập chú trì to xóa khổ phiền Hạt giống bồ đề ươm tưới bón Đạo Đời hai lối hướng chân nguyên.
7/19/2016(View: 14732)
Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà Sự nghiệp tu hành độ gần xa Nương theo phương tiện mà dẫn chúng Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà ( Pháp môn Tịnh Độ )
7/18/2016(View: 18077)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn. Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"