Mê Ngộ (thơ)

15/03/201717:59(Xem: 12323)
Mê Ngộ (thơ)

lotus_3


MÊ NGỘ
Hít vào lại thở ra...
Đường về quá đỗi xa
Trước mặt khoảng trời sáng,
Sau lưng bóng chiều tà.

Từng ngày mãi dần qua,
Hoàng hôn chim về tổ.
Lặng yên rồi chìm đắm.
Lẩn thẩn một mình ta.

Sinh ra rồi già chết,
Luẩn quẩn một vòng đời.
Sinh tồn cùng hoại diệt,
Biết bao giờ được ngơi.

Gốc rễ và cội nguồn. 
Vô định rồi lang thang,
Chân xiêu cùng gối mỏi,
Kiếp người vẫn dỡ dang.

Trải qua bao hoạn nạn,
Nhiệp chướng quá sâu dày.
Đi qua rồi để lại,
Cứ thế mãi vòng quay.

Tâm mê theo lối cũ,
Bám chặt đã lâu ngày.
Gập ghềnh nhiều chướng ngại,
Tinh tấn nguyện đổi thay.

Hôm nay lại gặp đây,
Thế gian quả là vậy,
Tùy duyên mà động tĩnh.
Tâm sáng sẽ hiện bày.

Phật dạy hãy buông ra,
Buộc tâm từng sát na.
Nương pháp về chốn cũ,
An lạc cõi Ta bà.

Nguyện đời bớt gian nan,
Luân hồi theo nghiệp chướng,
Chúng sinh đều ngộ thấu,
Lệ đẫm bớt tuôn tràn.

Bát Nhã hằng tỏa chiếu,
Pháp tánh khắp đất trời,
Thanh tịnh cùng mầu nhiệm.
Xóa sách những kiếp đời.
                                Minh Đạo




lotus_5

  MÊ NGỘ
Kính họa bài MÊ NGỘ của nhà thơ Minh Đạo .

Hơi thở cuộc đời ta
Đường về chẳng gần xa
Trước mặt việc được mất
Như giấc mộng hằng sa .

Đêm ngày cứ trôi qua
Bao cơn mưa  tầm tả
Lắng yên ngồi nhìn lại
Quán chiếu bóng hình ta .

Trong sanh đã có diệt
Tiếp diễn giữa lòng đời
Luân hồi và  sanh tử
Biết khi nào thảnh thơi .

Cội rễ của đau buồn
Suốt cả đời vương mang
Thân tàn vai kiệt sức
Kiếp sống thật bẽ bàng .

Trải qua  bao đại nạn
Tập khí giữa đời này
Mãi đi đều lạc bước
Xin quay về nẻo ngay .

Tâm thường nhớ chuyện cũ
Tiếc nuối vòng mê say
Chẳng thấy lòng tự tại
Che lấp bước đường dài .

Phước duyên gặp lại đây
Niềm hạnh phúc tràn đầy
Tuỳ tâm ta hành pháp
Đẹp mãi ở phút nầy .

Lời Phật dạy bao la
Buông bỏ tháng ngày qua
Trở về nương chánh pháp
Chẳng còn thấy xót xa .

Nguyện cho khắp nhân gian
Giã từ kiếp lầm than
Liễu tri nguồn chơn tánh
Khơi dậy ánh đạo vàng .

Bát Nhã tâm thường chiếu
Vào tận cõi lòng người
Phút giây hằng vắng lặng
Ôi ! Đẹp cả cuộc đời .
                     Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 11745)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
27/03/2013(Xem: 9749)
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
27/03/2013(Xem: 15083)
Ngồi buồn tính nhảm chuyện Sắc-Không, Lên xuống, vào ra đã mấy lần? Lục đạo tử sinh: mê là có, Vạn duyên buông xả: ngộ thành không. Hồng trần ràng buộc: không hóa sắc...
27/03/2013(Xem: 16701)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn ...
27/03/2013(Xem: 13128)
Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa
27/03/2013(Xem: 15287)
Nước biếc non xanh nhuộm một mầu Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ? Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu
27/03/2013(Xem: 12374)
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
27/03/2013(Xem: 12280)
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ
27/03/2013(Xem: 15171)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở Trường Sơn
27/03/2013(Xem: 15780)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế Một kiếp người ray rứt bụi tro bay Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây