Chế ngự con ma (thơ)

13/03/201721:35(Xem: 9733)
Chế ngự con ma (thơ)

CHẾ NGỰ CON MA

 lotus_12

Một cô vợ trẻ đẹp kia

Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian

Nói cùng chồng rất nồng nàn:

"Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh

Phải xa nhau chẳng nỡ đành

Anh đừng vội vã quên tình phu thê

Mà theo cô khác mải mê,

Nếu anh phụ bạc em thề làm ma

Quay về quấy rối chẳng tha

Lời em trăn trối nhớ mà nghe theo!"

Sau cơn bệnh rất ngặt nghèo

Buồn thay cô vợ thân yêu qua đời

Chồng thương vợ, chàng nhớ lời

Được chừng ba tháng lòng người đổi thay

Tim chàng lại rộn rã ngay

Gặp cô gái lạ chuốc say rượu tình,

Yêu nhau chất ngất trời xanh

Hứa hôn, chờ đợi kết thành lứa đôi.

*

Hứa hôn mới mấy ngày trời

Anh chồng tối đến tức thời thấy ma

Chập chờn một bóng hiện ra

Trách rằng lời hứa chàng ta quên rồi.

Con ma tài giỏi tuyệt vời

Kể ra vanh vách những lời ái ân

Giữa chàng và ả tình nhân,

Cả khi chàng tặng cô nàng quà chi

Con ma tả rõ từng li

Thêm từng chi tiết thầm thì nhỏ to

Khiến chàng mất ngủ, ốm o

Hoang mang đêm vắng, âu lo thân gầy,

Bà con thương hại chỉ bày:

"Tìm thiền sư nọ ở ngay gần làng

Thưa trình mọi chuyện rõ ràng

Nhờ thầy giúp đỡ xua tan não phiền!"

Thêm nhiều dằn vặt triền miên

Anh chồng khốn khổ mới tìm thiền sư

Xin thầy mở rộng tâm từ

Giúp chàng thoát cảnh dây dưa đọa đày.

*

Thiền sư nghe chuyện, khẽ bày:

"Ma này là vợ trước đây đó mà,

Ma rành mọi việc gần xa

Mỗi khi con nói hay là làm chi

Cả khi con tặng quà gì,

Khó mà giấu giếm, ma kia biết liền!

Ma khôn ngoan thật vô biên

Hãy nên cảm phục! Chớ nên bực mình!

Lần sau ma có hiện hình

Con nên gây mối cảm tình, ngợi khen

Tạo lòng tin và làm quen,

Khen rằng ma rõ chuyện riêng con rồi

Ma tài tình! Ma tuyệt vời!

Nên con hứa trở lại đời độc thân

Hủy hôn ước với tình nhân

Nếu ma đoán đúng thêm lần chót đây!"

*

Anh chồng hăm hở nói ngay:

"Thưa con phải hỏi ma này câu chi?"

Thiền sư: "Nào khó khăn gì!

Con vơ một nắm đậu kia cho nhiều

Rồi hỏi ma chỉ một điều

Đoán xem tay nắm bao nhiêu hạt này?

Dễ gì mà đoán được đây!

Nếu ma thua cuộc, con hay biết liền

Ma là sản phẩm hão huyền

Chỉ là ảo ảnh trong tiềm thức ta

Do mình tưởng tượng mà ra

Khi Tâm bừng sáng, hết ma quấy rầy!"

*

Đêm sau ma lại hiện ngay

Anh chồng theo đúng lời thầy hôm qua

Hết lòng ca tụng con ma

Rằng ma biết hết, thật là giỏi thay.

"Dĩ nhiên!" ma trả lời ngay

"Tôi đây cũng biết anh ngày hôm qua

Thăm thiền sư gần làng ta!"

Anh chồng làm bộ tỏ ra phục tài:

"Nếu ngươi giỏi nhất trên đời

Hãy cho ta biết rằng nơi tay này

Nắm bao hạt đậu trong đây?"

Chập chờn bóng đó biến ngay tức thời

Chẳng còn ma để trả lời.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(phỏng theo The Subjugation Of A Ghost

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2014(Xem: 18398)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15794)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15160)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 20796)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22341)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14817)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 15070)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 19132)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 18241)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 19995)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !