Chế ngự con ma (thơ)

13/03/201721:35(Xem: 9528)
Chế ngự con ma (thơ)

CHẾ NGỰ CON MA

 lotus_12

Một cô vợ trẻ đẹp kia

Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian

Nói cùng chồng rất nồng nàn:

"Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh

Phải xa nhau chẳng nỡ đành

Anh đừng vội vã quên tình phu thê

Mà theo cô khác mải mê,

Nếu anh phụ bạc em thề làm ma

Quay về quấy rối chẳng tha

Lời em trăn trối nhớ mà nghe theo!"

Sau cơn bệnh rất ngặt nghèo

Buồn thay cô vợ thân yêu qua đời

Chồng thương vợ, chàng nhớ lời

Được chừng ba tháng lòng người đổi thay

Tim chàng lại rộn rã ngay

Gặp cô gái lạ chuốc say rượu tình,

Yêu nhau chất ngất trời xanh

Hứa hôn, chờ đợi kết thành lứa đôi.

*

Hứa hôn mới mấy ngày trời

Anh chồng tối đến tức thời thấy ma

Chập chờn một bóng hiện ra

Trách rằng lời hứa chàng ta quên rồi.

Con ma tài giỏi tuyệt vời

Kể ra vanh vách những lời ái ân

Giữa chàng và ả tình nhân,

Cả khi chàng tặng cô nàng quà chi

Con ma tả rõ từng li

Thêm từng chi tiết thầm thì nhỏ to

Khiến chàng mất ngủ, ốm o

Hoang mang đêm vắng, âu lo thân gầy,

Bà con thương hại chỉ bày:

"Tìm thiền sư nọ ở ngay gần làng

Thưa trình mọi chuyện rõ ràng

Nhờ thầy giúp đỡ xua tan não phiền!"

Thêm nhiều dằn vặt triền miên

Anh chồng khốn khổ mới tìm thiền sư

Xin thầy mở rộng tâm từ

Giúp chàng thoát cảnh dây dưa đọa đày.

*

Thiền sư nghe chuyện, khẽ bày:

"Ma này là vợ trước đây đó mà,

Ma rành mọi việc gần xa

Mỗi khi con nói hay là làm chi

Cả khi con tặng quà gì,

Khó mà giấu giếm, ma kia biết liền!

Ma khôn ngoan thật vô biên

Hãy nên cảm phục! Chớ nên bực mình!

Lần sau ma có hiện hình

Con nên gây mối cảm tình, ngợi khen

Tạo lòng tin và làm quen,

Khen rằng ma rõ chuyện riêng con rồi

Ma tài tình! Ma tuyệt vời!

Nên con hứa trở lại đời độc thân

Hủy hôn ước với tình nhân

Nếu ma đoán đúng thêm lần chót đây!"

*

Anh chồng hăm hở nói ngay:

"Thưa con phải hỏi ma này câu chi?"

Thiền sư: "Nào khó khăn gì!

Con vơ một nắm đậu kia cho nhiều

Rồi hỏi ma chỉ một điều

Đoán xem tay nắm bao nhiêu hạt này?

Dễ gì mà đoán được đây!

Nếu ma thua cuộc, con hay biết liền

Ma là sản phẩm hão huyền

Chỉ là ảo ảnh trong tiềm thức ta

Do mình tưởng tượng mà ra

Khi Tâm bừng sáng, hết ma quấy rầy!"

*

Đêm sau ma lại hiện ngay

Anh chồng theo đúng lời thầy hôm qua

Hết lòng ca tụng con ma

Rằng ma biết hết, thật là giỏi thay.

"Dĩ nhiên!" ma trả lời ngay

"Tôi đây cũng biết anh ngày hôm qua

Thăm thiền sư gần làng ta!"

Anh chồng làm bộ tỏ ra phục tài:

"Nếu ngươi giỏi nhất trên đời

Hãy cho ta biết rằng nơi tay này

Nắm bao hạt đậu trong đây?"

Chập chờn bóng đó biến ngay tức thời

Chẳng còn ma để trả lời.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(phỏng theo The Subjugation Of A Ghost

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/08/2016(Xem: 11529)
Ra đi sống đời viễn xứ Hướng về đất nước quê hương Núi sông biển hồ mây nước Tình người nhiều nỗi nhớ thương
14/08/2016(Xem: 11868)
Khi chào đời ta phát ra tiếng khóc Khóc một mình dưới ánh sáng đèn pha Đưa ta đi vào thế giới ta bà Bao khổ nạn cùng vui buồn sướng khổ
13/08/2016(Xem: 12797)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 14459)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 12090)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19452)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12653)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18762)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17439)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15271)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-