Mưa ngày đầu Xuân (thơ)

01/03/201721:00(Xem: 11167)
Mưa ngày đầu Xuân (thơ)
MƯA NGÀY ĐẦU XUÂN
 mua-xuan
 
Có những mùa mưa đi qua miền đất cũ
nhưng nhà cửa nơi đây thì mới
và những con người cũng mới
Mưa ngày xưa không phải mưa ngày nay
cũng không phải cơn mưa đã rơi từ nơi chốn xa vời
mà trông như chẳng khác gì mấy
 
Hằng giờ nhìn nước lăn tăn chảy thành dòng trên cửa kiếng
vẽ những đường đi có khi trùng lặp, có khi bất định
đường đi của những tia chớp từ trời cao
đường đi của những nhánh sông rẽ đôi rẽ ba ở cuối nguồn
Gió khua lồng lộng qua khoảnh sân trống
Khi những cây thông già cỗi cúi mình ngó xuống
Người già nhàn hạ ngồi bên cửa sổ
ngắm nhìn mưa rơi hay đếm những mùa mưa đi qua trong đời
Cơn mưa xưa và nay, có vẻ không gì khác
nhưng đời người hôm nay đã khác với ngày qua
 
Con chim sâu hăm hở tìm mồi khi trời tạnh
Thẹn thùng khép cánh những nàng hoa
Trên lá non long lanh nghìn hạt ngọc
Nắng bên đường đã vội nhòa theo chân
 
Cơn mưa nơi đây lâm râm mà dai dẳng
mỗi ngày đi qua con phố buồn tênh
đọng từng vũng nhỏ trên lối đi trải sỏi
chảy thành dòng vệ đường hai bên
bong bóng vỡ trên mặt hồ lặng
Ôi, sao mà nhớ quê nhà!
Dĩ vãng dù có khi buồn đau thống thiết
vẫn là dư âm của một thuở êm đềm, thơ mộng
Mưa rơi, mưa rơi, đẹp cả phương trời…
 
*
 
Nhưng những cơn mưa nơi chốn quê xa ấy
ầm ầm, xối xả, bất tận ngày đêm
đã cuộn thành cuồng lưu cuốn trôi những xóm làng
Không có những nhánh sông rẽ đôi rẽ ba
chỉ có mặt nước mênh mông ngập tràn
lềnh bềnh những người và vật chết trôi
Bầy quạ hăm hở tìm ăn khi mưa tạnh nước rút
Giọt lệ ai rơi theo nhịp thở sông dài
 
Mưa… mưa rơi trên biển ấy
Mù mịt trời đông người hại người
Cá chết quanh năm phơi bãi vắng
Ghe thuyền lật úp choáng bờ khô
Máu nào trôi theo dòng nước độc
đỏ ối từ trong ra biển khơi
Ai người thấp cổ gào khan tiếng
Ai kẻ cao danh khép môi cười
Lệ khô miệng đắng hận ngun ngút
Khói mù cay mắt mẹ quê hương…
 
 
Mưa… ngày đầu xuân, mưa đã rơi
Lá mướt cành dương đọng cam lồ
Lòng trần gội rửa khi sương sớm
Thương người vời vợi mắt trùng khơi.

 

Vĩnh Hảo

(www.vinhhao.net)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2019(Xem: 16026)
Hướng về Giác Ngộ -- tuyển tập thơ của Tỳ kheo Thích Minh Hội, Sáu năm khổ hạnh rừng già, Bốn chín đêm thiền ,Ta bà vị tha. Qủa lành Ngài đạt uy nga. Chánh đẳng chánh giác Thích Ca hiện trần.
15/01/2019(Xem: 11831)
Con quỳ xuống trước Đại Hùng Bửu Điện Chắp mười ngón tay , ca ngợi dung nhan Bạch Đức Thế Tôn , Ngài như ánh minh quang Rọi sáng tâm con vô cùng kỳ diệu
14/01/2019(Xem: 15042)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
14/01/2019(Xem: 12920)
Như một dòng sông lặng lẽ trôi Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi. Non xanh mây nổi hình vân cẩu Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời
13/01/2019(Xem: 13958)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian Bao dung tha thứ mọi đàng Theo Ngài Di Lặc nhẹ nhàng chuyển duyên Còn đâu cơn bão ưu phiền Còn đâu khổ luỵ đảo điên cõi lòng Cuộc đời nhắm mắt là xong Nụ cười chẳng mất sao không như Ngài.
10/01/2019(Xem: 16145)
Kính dâng lên Ôn Làng Mai để nhớ lần đầu tiên con tham dự khoá tu tại một thiền viện Mỹ trên núi ở miền Bắc Cali do Ôn hướng dẫn vào đầu thập niên 80. Con cũng nhớ có lần cạo gió cho Ôn trong khoá tu đó. Thật là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời tu học của con.
07/01/2019(Xem: 13791)
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo HÒA THƯỢNG HEO Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
06/01/2019(Xem: 12151)
NHÃN XUÂN Mắt em liếc đuổi bướm vàng Chậu mâm xôi cúc tưởng tàn lại tươi Vô thường chỉ mấp máy môi Mắt thương đời khổ nên tôi nặng tình.
05/01/2019(Xem: 16603)
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?
03/01/2019(Xem: 11505)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua