Đường Xưa Mây Trắng (thơ)

24/02/201708:38(Xem: 15984)
Đường Xưa Mây Trắng (thơ)
Thich Dong Tri




​ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG

Như đứa con xa trở về nhà
Duyên lành gặp lại bóng hình Cha
Đường xưa mây trắng con theo dấu
Trọn lòng thành kính với thiết tha.

Bảy đóa hoa sen nâng bước chân
Vườn Lâm Tỳ Ni, Phật Đản sanh
Vô Ưu gió hát câu chuyện cũ
Cột đá còn lưu tích Thánh Nhân.

Tuyết Sơn vắng vẻ, dáng hư hao 
Sáu năm khó nhọc biết dường bao?
Người luyện miệt mài nhiều phương pháp
Thao thức từng đêm với trăng sao…

Sóng vỗ Ni Liên vẫn rạt rào
Nhắc chuyện người xưa nguyện năm nào
Muốn thoát ngập chìm trong bể khổ
Phải nương hùng lực, chí nguyện cao.

Ngài vẫn ngồi yên cội Bồ Đề
Hào quang phản chiếu, tỉnh cơn mê
Quỳ dưới chân Ngài, con đảnh lễ :
Con đã tới đây, đã trở về!

Con đã về đây với Như Lai
Năm tháng ruổi dong, giấc mộng dài
Ngọc trong chéo áo, lang thang mãi
Sáu nẻo vần xoay, bước lạc loài.

Con đã về đây với Thế Tôn
Bao năm thi thố tưởng rằng khôn
Tranh danh đoạt lợi, tô nhân ngã
Chìm nổi, lênh đênh, khổ dập dồn…

Con đã về đây với Người Cha
Miệng con xưng niệm : Phật Thích Ca
Nhưng Phật chẳng ai xa lạ cả
Tĩnh lặng sáng soi, Phật là Ta.

Vườn Nai Ngài giảng Pháp đầu tiên
Sờ tay vuốt nhẹ chú nai hiền
Tam Bảo từ đây được thành lập
Làm chỗ dựa nương quý vô biên.

Gió vẫn thì thào cây Sa La
Nhắc Người nhập diệt Câu Thi Na
Rồi một mai đây, ai cũng thế
Trở về cát bụi, chấp chi Ta?

 

Trần thế bon chen lắm não phiền

Đến nay con hội đủ nhân duyên

Theo dấu Như Lai, con góp nhặt

Hành trang cuộc sống, quý thiêng liêng.

Đường xưa mây trắng vẫn còn đây
Con về sống lại với Như Lai
Rồi mai phụng sự, đường muôn nẻo
Soi sáng chúng sinh Đạo nhiệm mầu.

Xứ Phật tình quê, PL 2560

Thích Đồng Trí

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 22477)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 20011)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19708)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25225)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25136)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19296)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16143)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15825)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21351)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23177)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)