Đường Xưa Mây Trắng (thơ)

24/02/201708:38(Xem: 14007)
Đường Xưa Mây Trắng (thơ)
Thich Dong Tri




​ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG

Như đứa con xa trở về nhà
Duyên lành gặp lại bóng hình Cha
Đường xưa mây trắng con theo dấu
Trọn lòng thành kính với thiết tha.

Bảy đóa hoa sen nâng bước chân
Vườn Lâm Tỳ Ni, Phật Đản sanh
Vô Ưu gió hát câu chuyện cũ
Cột đá còn lưu tích Thánh Nhân.

Tuyết Sơn vắng vẻ, dáng hư hao 
Sáu năm khó nhọc biết dường bao?
Người luyện miệt mài nhiều phương pháp
Thao thức từng đêm với trăng sao…

Sóng vỗ Ni Liên vẫn rạt rào
Nhắc chuyện người xưa nguyện năm nào
Muốn thoát ngập chìm trong bể khổ
Phải nương hùng lực, chí nguyện cao.

Ngài vẫn ngồi yên cội Bồ Đề
Hào quang phản chiếu, tỉnh cơn mê
Quỳ dưới chân Ngài, con đảnh lễ :
Con đã tới đây, đã trở về!

Con đã về đây với Như Lai
Năm tháng ruổi dong, giấc mộng dài
Ngọc trong chéo áo, lang thang mãi
Sáu nẻo vần xoay, bước lạc loài.

Con đã về đây với Thế Tôn
Bao năm thi thố tưởng rằng khôn
Tranh danh đoạt lợi, tô nhân ngã
Chìm nổi, lênh đênh, khổ dập dồn…

Con đã về đây với Người Cha
Miệng con xưng niệm : Phật Thích Ca
Nhưng Phật chẳng ai xa lạ cả
Tĩnh lặng sáng soi, Phật là Ta.

Vườn Nai Ngài giảng Pháp đầu tiên
Sờ tay vuốt nhẹ chú nai hiền
Tam Bảo từ đây được thành lập
Làm chỗ dựa nương quý vô biên.

Gió vẫn thì thào cây Sa La
Nhắc Người nhập diệt Câu Thi Na
Rồi một mai đây, ai cũng thế
Trở về cát bụi, chấp chi Ta?

 

Trần thế bon chen lắm não phiền

Đến nay con hội đủ nhân duyên

Theo dấu Như Lai, con góp nhặt

Hành trang cuộc sống, quý thiêng liêng.

Đường xưa mây trắng vẫn còn đây
Con về sống lại với Như Lai
Rồi mai phụng sự, đường muôn nẻo
Soi sáng chúng sinh Đạo nhiệm mầu.

Xứ Phật tình quê, PL 2560

Thích Đồng Trí

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/03/2015(Xem: 17040)
Nếu đủ nhân duyên mọi việc thành Những điều rắc rối sẽ qua nhanh Để tâm thanh tịnh lo tu tập Giữ vững niềm tin với hạnh lành
03/03/2015(Xem: 22424)
Ngày mai tiễn biệt Chị đi Về miền đất lạnh biệt li muôn đời Trần gian ở lại Anh ơi! Tình người con Phật bên đời nắng mưa Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Hằng Vang nốt nhạc đạo đời thủy chung Hợp tan trong cõi vô cùng Như “Lời Sám Nguyện” thiên thu lối về
03/03/2015(Xem: 13953)
Sau lưng con có Mẹ hiền Lặng thầm chiếc bóng chao nghiêng với đời… Nào cần năm tháng thảnh thơi Quên mình tất tả vẫn cười nhẹ tênh Chân con lối phẳng đường êm Niềm vui ẩn giấu nửa đêm một mình…
02/03/2015(Xem: 20696)
Cảm ơn những tháng mùa Đông Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai Cảm ơn thất bại, đắng cay Để cười mãn nguyện hôm nay công thành Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành Để ta dấn bước thực hành, trải qua.. Cảm ơn lời lẽ xót xa Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.
02/03/2015(Xem: 12149)
Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc Tiếng thở than, oán trách đất trời Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi
01/03/2015(Xem: 15443)
Yêu đi nhé, nếu không là sẽ muộn Thời gian trôi chẳng đợi một ai đâu Như mây bay, gió thoảng, nước qua cầu Ngày sẽ hết khi mặt trời giã biệt
28/02/2015(Xem: 13968)
Lòng thanh thản khi vơi dần tham dục Luật bảo toàn đối đãi tốt với nhau Hằng hy sinh bớt hưởng thụ đi nào Thường quán chiếu xét soi bổn phận sự
28/02/2015(Xem: 19871)
Cắt cành tỉa lá khéo tay, Sao cho hoa nở đúng ngày tân niên. Nâng niu từng nhánh thủy tiên, Xả buông tâm trí, lòng thiền thảnh thơi.
28/02/2015(Xem: 13157)
Một nụ mai trắng tỏa nhẹ hương, Lấp lánh, còn đọng tuyết tinh sương. Xuân về khoe sắc trên cành thắm, Vạn vật chuyển mình khắp bốn phương.
28/02/2015(Xem: 13544)
Biển ơi, biển có biết không? Có người ngắm biển mà lòng suy tư Bao năm mài miệt kinh thư Chiều nay cảm thấy tâm từ hiện ra Yêu thương khắp cõi ta bà Từ người đến biển bao la nghĩa tình