Thăm Mộ (thơ)

21/02/201718:35(Xem: 12786)
Thăm Mộ (thơ)
             
tham mo



THĂM  MỘ
Mộ đá xanh rêu giữa nắng chiều,
Rưng rưng khóe mắt cảnh buồn hiu.
Hàng dương phủ bóng chìm yên lặng,
Rặng núi in hình gợi tịch liêu.
Ân lớn Mẹ cho còn biết mấy,
Nghĩa sâu con trả chẳng bao nhiêu.
Nghìn thu đức sáng luôn thừa hưởng, 
Nhân ái vị tha dạy rất nhiều...
                                        Minh Đạo


hoa_hong (8)



                      MẸ
             
Đã đến tháng hai nhớ Mẹ thương,
Phòng không vắng vẻ dáng quanh tường.
Lay mình trở giấc là thao thức,
Ngẫm kỷ trần gian vốn chẳng thường…


Nhớ Mẹ theo Ba về xứ lạ,
Cháo rau vất vả tháng năm qua.
Quê chồng khốn khó cày lên đá,
Chịu đựng nuôi con sống hiền hòa.


Không ruộng chẳng vườn lên núi xa,
Thiếu cơm bụng rỗng đến chiều tà,
Công kênh lọn củi vài loong gạo,
Cũng đủ cho con đang đợi nhà.


Bao năm lăn lộn thoáng qua mau,
Gánh đậu chuyển qua cũng dãi dầu,
Dậy sớm thức khuya lo ế ẫm,
Trời chiều không hết dạ càng đau.


Phố thị Mẹ về vẫn nắng mưa,
Theo con nào chẳng khá hơn xưa,
Lưng còng đậu nặng ngày hai buổi,
Nghĩ cảnh trần gian chuyện thiếu thừa.


Rồi lại theo về ở phố đông,
Mẹ thương con cháu cứ ngồi trông,
Nhớ xưa thỉnh thoảng luôn thường nhắc,
Tiết kiệm chu toàn mọi việc xong.


Qui luật đời người không tránh khỏi,
Mắt mờ sức yếu dáng Mẹ xiêu,
Thương con đã nói điều cần nói,
Giả biệt trần gian gởi vạn điều.


Sướng ít khổ nhiều đời Mẹ thế,
Giấy sao viết hết chuyện dài thê,
Chông chênh khổ cực đời không vế,
Dưới ánh sao đời cảnh bước lê.


Lòng Mẹ bao la chẳng dáng hình,
Hy sinh tất cả cháu con vinh,
Bóng gương nhật nguyệt hằng soi chiếu,
Tỏa rạng đời sau sống chút tình…


                                          Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2014(Xem: 19687)
KHÓC THƯƠNG NGƯỜI MẸ TRẺ VIỆT NAM (Chị: Phan Ngọc Thanh sinh năm 1985 trong vụ chìm phà Sowel) Một mình đi lấy chồng xa Quê hương để lại Cha già Mẹ yêu Nhớ thương cách trở bao chiều Theo chồng con nhỏ tìm nhiều kế phương.
26/04/2014(Xem: 19267)
Cha lành, Phật Tổ Thích Ca Giáng trần cứu khổ, Ta Bà trầm kha Lời Cha ban bảo thiết tha: “Nước mưa một vị, Pháp Ta nhiệm mầu” “Ai ai tín nguyện tu mau”
26/04/2014(Xem: 16129)
Một thương, chú điệu có duyên Hai thương, miệng núm đồng tiền dễ thương Ba thương, lúc chú đốt hương Bốn thương, lạy mọp bốn phương dịu dàng Năm thương, chuông mõ nhịp nhàng Sáu thương, ngủ gục trên bàn tụng kinh
26/04/2014(Xem: 15734)
Hạt bồ đề từ tiền kiếp đã gieo Cách lạy nhịp nhàng, năm vóc xuống veo Thân cụp lại, đầu chạm trán nền đất Phải chăng kiếp trước chú đã Tỳ kheo ?
24/04/2014(Xem: 30080)
(Nguyện thứ nhất) Khi Ta thành đạo Bồ đề, Băm hai tướng tốt đề huề tụ thân Hào quang vô lượng sáng ngần Chúng sanh ai cũng được phần như Ta
23/04/2014(Xem: 22327)
Nữ thuyền viên Park Jee Young (22 tuổi) đã từng là một sinh viên, ước mơ của cô cũng muốn tốt nghiệp đại học như bao sinh viên khác. Nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên Cô đã phải nghỉ học giữa năm thứ 2, xin làm nhân viên hàng hải, là một nhân viên trong chiếc phà Sewol để phụ giúp kinh tế cho Bố Mẹ và gia đình. Làm nhân viên tại đây được 6 tháng, thì thật không may chuyến phà Sewol gặp đại nạn (16/04) khi đang chở 476 hành khách (phần lớn là học sinh) ra đảo Jeju.
20/04/2014(Xem: 20429)
Bé Kwon Chi – yeon mang trong mình hai dòng máu: Mẹ là người Việt Nam, Bố là người Hàn Quốc. Theo Cha Mẹ và anh trai mới 6 tuổi lên chuyến phà Sewol để đến đảo Jeju lập nghiệp. Thật không may, chuyến phà chở hơn 400 người đã gặp đại nạn bị đắm chìm vào ngày 18/04. Hiện tại chính phủ Hàn Quốc đã xác định 29 người đã chết và 270 vẫn còn mất tích trong đó có gia đình của Bé Chi – Yeon.
20/04/2014(Xem: 20339)
1. Bài một là nhận lỗi lầm Lỗi mình mình nhận chứ đừng trách ai Lỗi mình mà đổ cho người Chính là một lỗi tầy trời thấy không ?
16/04/2014(Xem: 34386)
(Nguyện thứ nhất) Hiệu danh Tự Tại là tôi Bồ Tát là vị, Như Lai là lòng Tu hành đã được viên thông Nguyện đi quảng pháp khắp vùng thế gian
16/04/2014(Xem: 20629)
Con về dưới bóng Từ Bi Nghe miền tâm thức viễn ly não phiền Cõi lòng nở đóa bình yên Giọt sương tan giữa chân nguyên cội nguồn.