Truyện Thơ: Ông Phật mũi đen

18/02/201722:26(Xem: 14017)
Truyện Thơ: Ông Phật mũi đen

ÔNG PHẬT

MŨI ĐEN

 Buddha

Ni cô quyết chí tu hành

Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha

Nên cô nhờ thợ tạc ra

Một pho tượng Phật thật là uy nghi

Dát thêm vàng, đẹp kể chi

Cô mang tượng Phật luôn đi theo mình.

Nhiều năm lặng lẽ trôi nhanh

Ni cô ôm tượng du hành khắp nơi

Thế rồi một buổi đẹp trời

Cô dừng chân sống trong ngôi đền thờ

Êm đềm, nhỏ bé, nên thơ

Ẩn sâu thôn dã, khuất xa thị thành.

Trong đền tượng Phật xếp quanh

Mỗi bàn một tượng phân ranh rõ ràng

Ni cô cũng đặt tượng vàng

Lên bàn thờ nhỏ giữa hàng đầu tiên

Rồi cô muốn đốt hương lên

Để mà tụng niệm ở bên Phật vàng,

Sợ hương thơm sẽ tràn lan

Bay sang Phật khác nơi bàn kế bên

Cô dùng phễu chụp phía trên

Khiến cho khói chỉ bốc lên một đường

Chui vào ống phễu, thơm lừng

Đến ngay mũi tượng Phật vàng mà thôi.

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi

Một ngày nhìn lại, than ôi dị kỳ!

Khói lên theo ống phễu kia

Làm cho mũi Phật xấu đi mất rồi

Phật vàng mũi lại đen thui!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo Black-Nosed Buddha

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2015(Xem: 20260)
Cắt cành tỉa lá khéo tay, Sao cho hoa nở đúng ngày tân niên. Nâng niu từng nhánh thủy tiên, Xả buông tâm trí, lòng thiền thảnh thơi.
28/02/2015(Xem: 13926)
Một nụ mai trắng tỏa nhẹ hương, Lấp lánh, còn đọng tuyết tinh sương. Xuân về khoe sắc trên cành thắm, Vạn vật chuyển mình khắp bốn phương.
28/02/2015(Xem: 16021)
Biển ơi, biển có biết không? Có người ngắm biển mà lòng suy tư Bao năm mài miệt kinh thư Chiều nay cảm thấy tâm từ hiện ra Yêu thương khắp cõi ta bà Từ người đến biển bao la nghĩa tình
28/02/2015(Xem: 20087)
Rủ nhau gói bánh tét và bánh chưng Bánh mang một ý nghĩa đẹp tượng trưng Cả hai món bánh quốc hồn quốc túy Bà cùng con cháu đón Tết tưng bừng
28/02/2015(Xem: 14029)
Sư phụ thương hàng đệ tử chúng con Cho mọi người an vui, Tết vẹn tròn Mùng bảy tháng giêng, từ giã trần thế Sáu mươi năm tu hạ lạp bảo tồn.
26/02/2015(Xem: 20218)
Trong Suối Nguồn Vi Diệu Trái Tim Không Muộn Phiền Là Trái Tim Thương Yêu Con Dâng Hương Kính Phật Tâm Nở Đóa Vô Ưu . Mùa Xuân Mở Ngõ Chiều vàng nắng, Nắng đan tơ Ai đem nhung nhớ trải Thơ tâm hồn Tưởng như chim hót bên cồn
22/02/2015(Xem: 19439)
Hôm nay con lại về đây, Gặp Thầy vui vẻ, thành tâm đón chào Chân tình nghĩa nặng Thầy trao Không hề câu nệ quyền cao chức dầy Khiến lòng đệ tử tràn đầy Tỏ lòng khâm phục Thầy đây khiêm nhường Tài cao mà chẳng coi thường
22/02/2015(Xem: 19046)
Bốn mươi năm, vẫn Tết tha phương Bao trạm thời gian... cuộc hý trường! Nắng trải thềm hoa, Hương Tỉnh Thức Trăng về Xóm Hạc, Gió Trầm Hương Gieo vần Xuân Mới, Thơ Hoài Vọng
21/02/2015(Xem: 18985)
Với thế gian “truyền hiền không truyền tử” Chỉ “truyền hiền” gia sản mới bền lâu Nếu “truyền tử” thất đức ắt lo rầu Chúng phá nát bại vong ngay trước mắt
21/02/2015(Xem: 42827)
Một đời người luân hồi bao nhiêu kiếp Sáu nẽo đường (1) cứ lộn lạo xuống lên Hội ngộ nhau để vay trả đáp đền Hầu hóa giải những oan gia nghiệp chướng Từ vô thỉ ác nghiệp do thụ hưởng Mãi hơn thua nơi ngũ dục (2) si mê Chạy theo ngoài quên mất hướng quay về