Truyện Thơ: Ông Phật mũi đen

18/02/201722:26(Xem: 12102)
Truyện Thơ: Ông Phật mũi đen

ÔNG PHẬT

MŨI ĐEN

 Buddha

Ni cô quyết chí tu hành

Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha

Nên cô nhờ thợ tạc ra

Một pho tượng Phật thật là uy nghi

Dát thêm vàng, đẹp kể chi

Cô mang tượng Phật luôn đi theo mình.

Nhiều năm lặng lẽ trôi nhanh

Ni cô ôm tượng du hành khắp nơi

Thế rồi một buổi đẹp trời

Cô dừng chân sống trong ngôi đền thờ

Êm đềm, nhỏ bé, nên thơ

Ẩn sâu thôn dã, khuất xa thị thành.

Trong đền tượng Phật xếp quanh

Mỗi bàn một tượng phân ranh rõ ràng

Ni cô cũng đặt tượng vàng

Lên bàn thờ nhỏ giữa hàng đầu tiên

Rồi cô muốn đốt hương lên

Để mà tụng niệm ở bên Phật vàng,

Sợ hương thơm sẽ tràn lan

Bay sang Phật khác nơi bàn kế bên

Cô dùng phễu chụp phía trên

Khiến cho khói chỉ bốc lên một đường

Chui vào ống phễu, thơm lừng

Đến ngay mũi tượng Phật vàng mà thôi.

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi

Một ngày nhìn lại, than ôi dị kỳ!

Khói lên theo ống phễu kia

Làm cho mũi Phật xấu đi mất rồi

Phật vàng mũi lại đen thui!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo Black-Nosed Buddha

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/12/2018(Xem: 11777)
BÓNG CHIỀU Vạt nắng tàn rơi cuối đỉnh đèo Trên đồi vi vút tiếng thông reo Lang thang trái núi chiều sương lạnh Lấp xấp triền đê buổi chợ nghèo
13/12/2018(Xem: 11320)
BA TRĂM NĂM NỮA "Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?" - Nguyễn Du -
12/12/2018(Xem: 14970)
TÂM Mênh mang bi mẫn trải dài Tâm hồn rộng mở, đoái hoài chở che Thiên đường rót nhạc lặng nghe Bên bờ cám dỗ quay về với Tâm.
11/12/2018(Xem: 11051)
Tình xưa lắng đọng tím phương nầy Giấc lẻ mơ màng huống cảnh đây Quán gió sương cài trang mộng vỡ Thềm trăng bóng đổ bước chân gầy
11/12/2018(Xem: 13317)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
11/12/2018(Xem: 9547)
Sông khuya tĩnh mịch ánh trăng mờ, Bến lạnh thuyền neo khách đợi chờ Liễu rủ cành sa đêm lặng lẽ Sương rơi lá động nhạn bơ vơ Dưới lòng nước biếc trăng soi bóng Bên rặng dừa xanh sóng vỗ bờ Nhẹ gót dừng chân lòng tự hỏi Khách về đâu vậy có hoài thơ?!
11/12/2018(Xem: 10091)
Đêm qua mơ ..quỳ dâng lời tác bạch : Kính Sư Thúc, đã hai năm nhập thất Sinh nhật Ngài sao hiện rõ trong đầu ! Vía Phật Di Đà , năm ngày sẽ tiếp sau Hai hai , một một không tài nào quên được
10/12/2018(Xem: 20227)
Lên đỉnh Đề Thơ nhìn mây trắng Lặng ngát đồi sương khói dị thường Bỗng nghe tiếng hét gầm tịch mịch Dậy sấm sét rền khắp muôn phương
10/12/2018(Xem: 16302)
“Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng” là một câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ mà tôi cứ đọc đi đọc lại mãi trên những chuyến phiêu bạt, giang hồ khắp đó đây. Ngày đi, tháng đi, năm đi và đời mình cũng đang chuyển dịch đi qua. Đi trên nhịp bước sương lồng sông núi lặng: “Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng. Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.”* Phiêu lưu, phiêu lãng ngàn phương, theo cách điệu tiêu dao du chơi giữa vô thường:
08/12/2018(Xem: 10141)
Khánh Anh Đại Tự Kính dânh Cố Hòa Thượng Thích Minh Tâm, Khai Sơn Chùa Khánh Anh Kính tặng Thượng Tọa Thích Quảng Đạo, Trụ Trì Chùa Khánh Anh Khánh Anh Đại Tự thật uy thiêng, Toạ giữa trời Tây toả đạo huyền Mái ngói điểm tô nền Hoá Việt Tháp chùa hiển hiện vẻ Hoa Nghiêm Khai sơn đức nhuận truyền hương đạo Kế nghiệp ân hoài nối chí thiền Sáng kệ chiều kinh trồng thiện hạnh Vun bồi đạo nghiệp sáng tâm nguyên...! California, 07-12-2018 Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )