Thăm Bệnh Ca

11/02/201723:02(Xem: 13642)
Thăm Bệnh Ca

THÍCH NỮ TRÍ HẢI

 

 

 

NGỌA BỆNH CA

(Tập 2)

 

Ghi lại những ngày nằm bệnh từ 15/03/2003 đến 15/4/2003

 

 

 

 

 

MỘT – THĂM BỆNH CA

 

 

 

TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG

ĐỨC DANH TỎ RẠNG

Ni sư quả lạ lùng

Đang bệnh tình trầm trọng

Tâm thức vẫn lắng trong

Gieo vần thơ cảm hứng

Như mạch suối tuôn dòng…

 

An vui và tự tại

Nhìn đời với nụ cười

Tâm sáng ngời ánh đạo

Trí nhẹ nhàng, thảnh thơi

 

Nhớ thương từng khuôn mặt

Đặc biệt của mọi người

Viết câu thơ mến tặng

Gửi đi - về khắp nơi

 

Quý thương biết mấy ai ơi!

Đức Danh tỏ rạng cho đời mến yêu.

 

(Cảm xúc sau khi đọc Ngọa Bệnh Ca I của Ni sư Thích Nữ Trí Hải do cô Tuệ Dung gởi qua lúc chiều, đêm 11.04.2003)

 

 

 

BÁC SĨ BÌNH

ĐẠI DƯƠNG VÀ HẠT CÁT

Trí mênh mông như biển

Thân hạt cát nhỏ nhoi

Ví như không hòa hợp

Thân ắt phải quỵ thôi.

 

 

 

BÁC SĨ ĐỒ HỒNG NGỌC

CÓ KHÔNG

Có có không không, có có không

Không không có có, có không không

Âm vang một tiếng hư không lạnh

Lấp lánh ngàn hoa nguyệt ánh lồng

Tuyết cũ năm nao còn lắng đọng

Hương xưa dạo đó đã mênh mông

Áo ai thấp thoáng bên bờ giậu

Vẫn có mà không chút bụi hồng.

 

 

 

HUỆ LIÊN

GẶP SƯ

Gặp sư chỉ mới vài lần

Mà sao con thấy muôn phần kính thương

Giữa dòng biến chuyển vô thường

Mà tâm Sư mãi sáng dường ánh trăng

Lòng từ chẳng quản nhọc nhằn

Vì hàng hậu học ni tăng quên mình

Trọn đời sống với kệ kinh

An nhàn trong cảnh tịnh minh chơn thường.

 

 

 

TUỆ NHÃ

THĂM BỆNH

Thăm bệnh như đang bệnh

Thấy đời thực vô thường

Rập rình như ra lệnh

Tu đi, chớ coi thường!

 

Hầu chuyện bên giường bệnh

Mới hay pháp nhiệm mầu

Thân bệnh tâm không bệnh

An lạc chẳng âu sầu.

 

Tích tắc, tích tắc cứ trôi qua

Hơi thở hết vào rồi lại ra

Mấy ai thấu được đời nhân thế

Mạng sống vô thường trong sát na.

 

Gẫm lại thấy mình hạnh phúc thay

Được thầy dạy bảo tỏ lẽ ngay

Học đâu cho lắm ngay tầm mắt

Thấu lẽ vô thường quý hóa thay.

 

 

 

THẦY TÔI

Thầy tôi vui đọc sách trồng hoa

Sở thích không chi bằng uống trà

Tiếng kệ lời kinh vang sớm tối

Chuông chùa ngân đổ thoảng bay xa

Lòng Từ bao phủ tình chan chứa

Gieo rắc Bi tâm ý đậm đà

Khắc khoải lo toàn đàn hậu duệ

Lời vàng giáo huấn mãi ngân nga.

 

 

 

KHỔ

Khổ vì mãi chạy theo vật chất

Mai thứ này mốt lại thứ kia

Chẳng bao giờ bằng lòng hiện tại

Thất điên bát đảo vẫn không lìa.

 

 

 

HỌA VẦN

Đã bao lần về chơi thôn Vỹ

Viếng cảnh chùa xưa ngắm trăng lên

Hàng cau xanh ngắt cao vun vút

Bát ngát bao la ruộng với điền

 

Từ nhà đến đó đường rất xa

Chùa xưa đổi mới vẫn nhìn ra

Chuông chùa thoang thoảng ngân trong gió

Cảnh cũ người xưa thêm đậm đà

 

Hương trầm quyện tỏa tựa khói mây

Tín tâm bền vững chẳng lung lay

Mai sau dù có đi xa mấy

Vẫn nhớ chùa xưa cảnh cũ này.

 

(Cảm hứng sau khi đỏc: Họa vần bài thơ “Đây thôn Vỹ Dạ” của Sư phụ)

 

 

 

HẠNH CHƠN

PHÁP ÂM

Âm vang tiếng pháp nhiệm mầu

Từ nguồn thanh tịnh làu làu khai thông

Tâm con như thể lòng sông

Đón dòng suối pháp mát trong dịu hiền

Ni sư như Bụt hiện tiền

Truyền trao chánh pháp tâm truyền dĩ tâm

Hay thay đâu chỉ pháp âm

Pháp thân bất diệt thậm thâm tỏa thiền.

 

 

 
GIẢ BỆNH

Giả thân ngũ uẩn đau thương

Cũng là chân lý bình thường duyên sinh

Riêng tâm luôn giữ chánh minh

Vầng thơ đạo pháp đậm tình từ bi.

 

 

 

LÊ HÀ THĂNG

NHƯ VẦNG TRĂNG TỎ

Kính tặng Ni sư Trí Hải (22.04.2003)

 

Một tấm lòng rộng mở

Bao la ánh mặt trời

Lợi danh không vướng bận

Chỉ mong người an vui

 

Ước là con sông nhỏ

Hòa trộn cùng biển khơi

Ước làm vầng trăng tỏ

Soi khắp nẻo cuộc đời

 

Nhưng rồi thầy ngã bệnh

Sau những ngày đi xa

Góp niềm vui nho nhỏ

Cho em bé cụ già

 

Từ Lộc Ninh, Bình Phước

Đến thôn nghèo Sóc Trăng

Cả miền Trung miền Bắc

Đèo dốc chẳng băn khoăn

 

Vẫn biết câu vô thường

Đời không không sắc sắc

Thầy là một tấm gương

Con soi vào trầm mặc.

 

 

 

NHỚ MẸ TA XƯA

Chiều buồn ngồi nhớ mẹ xưa

Bỗng dưng thèm tiếng hát đưa nôi buồn

Dù đi trăm núi ngàn sông

Làm sao hiểu thấu nỗi lòng mẹ yêu

Ầu ơ …  chim vạc kêu chiều

Gian nan đời mẹ bao điều đắng cay

Lưng còng tóc bạc răng lay

Mẹ hy sinh cả những ngày xuân xanh

Cho con cơm áo học hành

Cho con cả ước mơ xanh bầu trời

Con đi gần trọn đời người

Vẫn không nhớ hết những lời mẹ khuyên

Giang tay ôm mọi ưu phiền

Đổi cho mẹ chỉ một niềm vui thôi.

25.04.2003

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/03/2015(Xem: 20357)
Cảm ơn những tháng mùa Đông Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai Cảm ơn thất bại, đắng cay Để cười mãn nguyện hôm nay công thành Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành Để ta dấn bước thực hành, trải qua.. Cảm ơn lời lẽ xót xa Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.
02/03/2015(Xem: 12066)
Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc Tiếng thở than, oán trách đất trời Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi
01/03/2015(Xem: 15156)
Yêu đi nhé, nếu không là sẽ muộn Thời gian trôi chẳng đợi một ai đâu Như mây bay, gió thoảng, nước qua cầu Ngày sẽ hết khi mặt trời giã biệt
28/02/2015(Xem: 13678)
Lòng thanh thản khi vơi dần tham dục Luật bảo toàn đối đãi tốt với nhau Hằng hy sinh bớt hưởng thụ đi nào Thường quán chiếu xét soi bổn phận sự
28/02/2015(Xem: 19785)
Cắt cành tỉa lá khéo tay, Sao cho hoa nở đúng ngày tân niên. Nâng niu từng nhánh thủy tiên, Xả buông tâm trí, lòng thiền thảnh thơi.
28/02/2015(Xem: 12819)
Một nụ mai trắng tỏa nhẹ hương, Lấp lánh, còn đọng tuyết tinh sương. Xuân về khoe sắc trên cành thắm, Vạn vật chuyển mình khắp bốn phương.
28/02/2015(Xem: 13395)
Biển ơi, biển có biết không? Có người ngắm biển mà lòng suy tư Bao năm mài miệt kinh thư Chiều nay cảm thấy tâm từ hiện ra Yêu thương khắp cõi ta bà Từ người đến biển bao la nghĩa tình
28/02/2015(Xem: 19664)
Rủ nhau gói bánh tét và bánh chưng Bánh mang một ý nghĩa đẹp tượng trưng Cả hai món bánh quốc hồn quốc túy Bà cùng con cháu đón Tết tưng bừng
28/02/2015(Xem: 13204)
Sư phụ thương hàng đệ tử chúng con Cho mọi người an vui, Tết vẹn tròn Mùng bảy tháng giêng, từ giã trần thế Sáu mươi năm tu hạ lạp bảo tồn.
26/02/2015(Xem: 18730)
Trong Suối Nguồn Vi Diệu Trái Tim Không Muộn Phiền Là Trái Tim Thương Yêu Con Dâng Hương Kính Phật Tâm Nở Đóa Vô Ưu . Mùa Xuân Mở Ngõ Chiều vàng nắng, Nắng đan tơ Ai đem nhung nhớ trải Thơ tâm hồn Tưởng như chim hót bên cồn