Viết cho Pháp Tử

11/02/201722:30(Xem: 12069)
Viết cho Pháp Tử

VIẾT CHO PHÁP TỬ

 

 

 

HUỆ ÂM

Huệ âm tiếng vi diệu

Như âm thanh hải triều

Sư bà đã khéo đặt

Cho pháp tử mến yêu.

 

Cô có nhiều tài nghệ

Bếp núc và cắt may

Cắm hoa và viết chữ

Việc nào cô cũng hay.

 

Lòng bao dung cao cả

Lại có tính thật thà

Nên dễ bị lừa bịp

Nếu gặp kẻ dối ngoa.

 

Ham học chuộng hiền tài

Ưa cứu giúp nạn tai

Đỡ nâng người cô thế

Kẻ hoạn nạn không may.

 

Chăm lo đàn hậu học

Nhờ nhập chúng lâu dài

Trong các ni trường Huế

Xử chúng cô thiệt tài.

 

 

 

TUỆ DUNG

Tuệ Dung người có tuệ

Bao dung mọi chuyện đời

Và cả trong việc đạo

Tâm sắc bén tuyệt vời.

 

Nuôi Thầy rất chu đáo

Lao ngục những năm dài

Hết tù lại lo bệnh

Cắt đặt việc trong ngoài.

 

Có từ, bi, hỷ, xả

Chu tất cho đàn em

Dù đã gặp bao kẻ

Lừa lọc lại đảo điên.

 

Hết lòng với đệ tử

Xuất gia như tại gia

Tại gia đoàn Tuệ Uyển

Do cô huấn luyện ra.

 

Như đàn ong vỡ tổ

Các Tuệ bay muôn nơi

Khắp góc biển chân trời

Vẫn hướng về quê mẹ.

 

Vì ở tại nơi đó

Có một bóng người xa

Đã ương trồng hoa Tuệ

Thơm khắp cõi người ta.

 

 

 

TUỆ NGUYÊN

Tuệ Nguyên nguồn tuệ giác

Tuổi đôi mươi lìa nhà

Đi tìm đạo giải thoát

Vị hảo tâm xuất gia.

 

Nhờ ân đức mẹ cha

Giữ lòng tin kiên cố

Dù có gặp phong ba

Sóng đào cùng cá sấu.

 

Cô có tính chân thật

Gan ruột bỏ ngoài da

Không cần gì làm mặt

Dễ mếch lòng người ta

 

Lại có tâm từ bi

Chăm sóc bao mèo chó

Từ miếng ăn lúc bệnh

Mở băng tủng đại bi.

 

Tắm chó hơ lông kỹ

Sợ nhiễm lạnh thì nguy

Hãy nhớ ơn con nhé

Nào Tu bong, Tu bi.

 

Lại chăm nuôi bệnh Thầy

Còn kỹ hơn thế nữa

Từng bữa ăn giấc ngủ

Lo vệ sinh đêm ngày.

 

Với một tâm phơi phới

Với một tâm hân hoan

Không nề hà gớm ghiếc

Thực rất đáng tán dương.

 

 

 

TUỆ NGHIÊM

Tuệ Nghiêm, Hoa Nghiêm Tuệ

Liễu ngộ thế vô thường

Trung niên cầu giải thoát

Săn sóc mẹ già thương

 

Biến nhà làm tịnh thất

Vui hạnh độc cư nhàn

Sớm hôm lo kinh kệ

Khác chi chốn đạo tràng

 

Tham gia vào đại chúng

Mỗi tháng vài ba lần

Mỗi khi có thiền hội

Tụng Pháp Hoa, Lương Hoàng.

 

 

 

TUỆ HOA

Tuệ Hoa, tuệ Pháp Hoa

Tuổi trung niên xuất gia

Người đầu tiên cư ngụ

Nhà Bè, thất Liên Hoa

 

Chuyên cần lo chánh điện

Lau quét và cắm hoa

Lại siêng lo thức chúng

Thời khóa rất đúng giờ

 

Thời công phu khuya sớm

Không bê trễ bao giờ

Dù có khi mõi mệt

Xứng hạnh người xuất gia.

 

Lại cũng thích trồng hoa

Thường mua cây phân bón

Hái hoa dâng cúng Phật

Làm vui cửa đẹp nhà.

 

 

 

TUỆ KHAI

Tuệ Khai, tuệ nhãn khai

Dứt vọng tưởng trần ai

Cần cầu bồ đề đạo

Diện kiến chư Như Lai

 

Hạnh tu chuyên giáo dục

Độ bao trẻ bụi đời

Học trò thương kính sợ

Một mình cô Tuệ Khai.

 

Cô lại có biệt tài

May bọc nệm xách tay

Học Hán văn mau biết

Và chăm lo phòng may.

 

 

 

TUỆ NHÃ

Tuệ Nhã tâm trang nhã

Có lắm tài nghệ hay

Lại có nét chữ đẹp

Như phụng múa rồng bay.

 

Xuất gia mười chín tuổi

Pháp sự chẳng nề hà

Diễn kịch đời Lục Tổ

Cô đóng vai mẹ già.

 

Các vườn tuệ chùa ta

Mỗi khi đàn trẻ nhóm

Phải nhờ cô Tuệ Nhã

Dạy các em múa ca.

 

Lại có khiếu thi ca

Thơ thất ngôn bát cú

Vừa biết qua niêm luật

Họa thơ “Vịnh tuổi già”.

 

 

 

TUỆ ĐẠO

Tuệ Đạo chọn con đường

Tâm cầu tuệ giác Phật

Tuổi xanh và duyên dáng

Từ bỏ không vấn vương.

 

Thon thả vóc mai gầy

Dáng ngoài trông mảnh khảnh

Mà tâm hồn dõng mãnh

Sắc bén như kim cương.

 

Bao công việc trong ngoài

Cô nhiệt tình cáng đáng

Nghề thợ may, hồ, mộc

Cô cũng làm được luôn.

 

Kinh kệ lo trau dồi

Thì giờ không bỏ phí

Học thêm Anh, Hoa ngữ

Để truyền pháp Như Lai.

 

 

 

TUỆ TRUNG

Tuệ Trung vốn là Bên

Một bé gái ngoan hiền

Đến chùa học may cắt

Sau khi nhập đạo thiền

 

Được pháp danh Thượng Sĩ

Xứng danh con nhà thiền

Cô siêng năng học đạo

Học điều gì chẳng quên

 

Xuất thân từ nông nghiệp

Tính chân chất thực thà

Vườn tược khéo chăm chút

Xứng hạnh người xuất gia.

 

 

 

TUỆ NHU

Tuệ Nhu, Tuệ thuận nhu

Người có tay phục dược

Khiêm tốn và dịu hiều

Chẳng làm ai sợ được

 

Viết chữ thật đều tay

Chữ to mà lại đẹp

Đã chuyên cần việc chúng

Lại còn lo học bài.

 

Giọng tụng kinh thâm hậu

Đầy khí lực hăng say

Xin dâng mười phương Phật

Âm thanh vi diệu này.

 

 

 

PHƯỚC TRANG

Phước Trang tuổi nhi đồng

Được vào chùa học đạo

Ba kinh thuộc như cháo

Kinh hồn, vía, kinh phong

 

Mới vào học mẫu giáo

Mỗi ngày Sư đón đưa

Dần dần em biết chữ

Thích đọc truyện đời xưa.

 

Đến lớp thường lén đọc

“Tam quốc chí, Tây du”

Với “Tâm hồn cao thượng”

Cô giáo than lu bù

 

Lại có hạnh ở dơ

Ba ngày không tắm rửa

Quần áo không giặt giũ

Mà vẫn thơm như hoa.

 

Rất có tài biện bác

Mau thấm nhuần Phật pháp

Lại nhờ có thâm niên

Các chị đều chịu phép

 

Chị hương đăng chia bánh

Bảo Trang còn nhỏ tuổi

Nên nhường cho mấy chị

Vì đời em còn dài.

 

Phước Trang trả lời ngay

“Chị nói lạ lùng thay

Cuộc đời chưa biết trước

Ai sống hôm chết mai

 

Trẻ nhiều khi chết sớm

Già mà lại sống dai

Phật đà dạy như thế

Vô thường mấy ai hay”.

 

 

 

PHƯỚC TUỆ

Phước Tuệ tròn chín tuổi

Đã vào nhà Như Lai

Vừa học công phu sáng

Vừa theo học trường ngoài.

 

Ở chùa chưa bao lâu

Em trở chứng khóc nhè

Nhớ nhà không chịu nổi

Thưa Sư cho con về.

 

Sư gởi lên Vạn Hạnh

Để mấy chị tìm xe

Đưa em lên Bảo Lộc

Trả về cho mẹ cha.

 

Chị Tuệ Nhã khuyên em

“Em thật là quá dại

Đã được vào ở chùa

Sao còn đòi về lại

 

Hãy sám hối Sư đi

Rằng con thật ngu si

Không biết đời là khổ

Về lại đó làm gì”.

 

Em y lời tác bạch

Xin ở lại tu hành

Mong tìm cầu giải thoát

Khỏi luân hồi tử sanh.

 

Sư bảo em thôi được

Cho con ở lại đó

Nếu còn khóc bù lu

Sư sẽ cho vào giỏi

 

Cột kỹ vứt lên xe

Giao cho bác xe đò

Mang hàng về Bảo Lộc

Y như một món đồ

 

Vì các chị đây bận

Không ai có thì giờ

Để đưa con về mô

Hãy nhớ cho kỹ đấy.

 

Từ đấy em ở lại

Tiếp tục học trường ngoài

Cô bảo mặc áo đời

Vì chú tiểu hay quậy.

 

Em trả lời thưa cô

“Cho em mặc đồ tu

Khi nào thấy em quậy

Cô phạt mặc áo đời”

 

Mỗi lần họp phụ huynh

Cô giáo rất khen em

Biết nghĩ thương cô giáo

Thường lên bục hỏi thăm.

 

Trẻ ngoài mấy ai được

Đáng yêu như bé Quỳnh

Nhờ tu trong pháp Phật

Biết nghĩ đến chúng sinh.

 

 

 

PHƯỚC NGỌC

Phước Ngọc tâm bồ tát

Tám tuổi mẹ qua đời

Để lại một em trai

Một mình em chăm sóc.

 

“Con muốn xuất gia lắm

Nhưng đi ai nuôi em

Khi nào em ba tuổi

Con xin theo Sư liền”.

 

Năm em mười hai tuổi

Dịp Sư về quê em

Em thu xếp đồ đạc

Theo Sư học đạo thiền.

 

Vào Tuệ Uyển Vạn Hạnh

Thấy em bé ngoan xinh

Các bà đều cạnh tranh

Xin nuôi em ăn học.

 

Sư bảo “Các bà nuôi

Sao cho bằng Phật nuôi

Em đã là con Phật

Để Phật lo mà thôi”.

 

Ở chùa em siêng năng

Các chị đều mến thương

Thấy em làm việc nặng

Sư vội vã can ngăn,

 

“Con quen làm việc nặng

Lúc còn ở nhà cơ”

Sư nghe mà xót xa

Cho tuổi thơ mất mẹ

 

Thấy em ăn ớt cay

Y như người lớn tuổi

Ai cũng ngạc nhiên hỏi

Bé mà biết ăn cay?

 

Em kể lúc ở nhà

Nuôi mẹ đang nằm bệnh

Em vẫn tập ăn ớt

Chờ lúc mẹ khoẻ ra

 

Vì bà hứa khoẻ ra

Sẽ cho đi đây đó

Theo bà lên thị xã

Ăn bún Huế rất cay.

 

“Nhưng rồi mẹ qua đời

Con hết được đi chơi

Cũng chưa ăn bún Huế

Sau khi tập ăn cay”.

 

 

 

PHƯỚC TỊNH

Phước Tịnh tuổi mười ba

Đã vào chùa xuất gia

Vừa học đời học đạo

Thầy cô đều mến ưa.

 

Buổi đầu vào lớp học

Điểm danh đến tên em

Em chấp tay đứng dậy

Thầy giáo rất ngạc nhiên

 

Giữa thời buổi đảo điên

Chỉ ở trong chùa chiền

Còn duy trì chút ít

Lễ nghi của nhà thiền.

 

Chị Nguyên Vân hỏi em

Vì sao em xuất gia

“Vì sợ đọa địa ngục”

Trả lời không đắn đo.

 

Em có hạnh vui tươi

Dù những lúc biếng lười

Bị các chị la mắng

Em vẫn giữ nụ cười.

 

 

 

PHƯỚC NHẪN

Phước Nhẫn tên Bé Na

Con cưng của mẹ cha

Vì có duyên với đạo

Em đoạn dứt tình nhà.

 

Tuổi mười hai xuất gia

Sư đặt tên Phước Nhẫn

Em siêng năng tu học

Làm đủ việc trong chùa.

 

Ngoài công phu kinh kệ

Em quét nhà quét sân

Tưới cây và bắt rắn

Việc nào cũng kham năng.

 

Lại có lúc chở phân

Để đem về bón vườn

Em vui làm theo chúng

Khiến ai cũng mến thương.

 

Noi gương Thái tử xưa

Xuất thân từ hoàng gia

Vẫn ôm bát khất thực

Gieo duyên cho mọi nhà.

 

 

 

PHƯỚC LẠC

Phước Lạc mới xuất gia

Tuổi đời vừa hăm ba

Thầy đưa vào nhập chúng

Từ Qui Nhơn rất xa

 

Nét mặt em vui hòa

Nụ cười tươi như hoa

Chuyên môn làm việc nặng

Nhờ ngón võ truyền gia.

 

Thông minh nhưng làm biếng

Em chỉ thích chấp tác

Nói “Ở chùa tạo phước

Làm chó chùa cũng sướng”.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/01/2021(Xem: 14135)
Biết Cách Nghe Tác giả: Tường Vân Phải kiên nhẫn biết lắng nghe người nói Dù không hay không lợi ích cho mình Cũng không sao cứ cười mỉm làm thinh Còn nghe được là một điều hạnh phúc Làm biển rộng khi cần cho người trút Biển bao la nhiều thứ có nghĩa gì Hạnh lắng nghe tâm vô lượng từ bi Nghe tất cả nhưng tai không bị chướng Nghe nặng nhẹ khen chê từ nhiều hướng Nghe hồng nhan bạc phận của các nàng Nghe thở than tình sử cuộc đời chàng Nghe lãng tử giang hồ nhưng bất động
05/01/2021(Xem: 22045)
Vì con phải đợi nghe hết giây phút sau cùng của chương trình online ...con ( Phật Tử Huệ Hương ) mới có thể bày tỏ sự hân hoan và pháp lạc giống như Cô Chơn Hạnh Tịnh đã tri ân Ôn và cũng kính xin phép Ôn cho con trình bày những gì con đã thọ nhận từ Ôn qua bài pháp thoại tuyệt vời này . Theo thiển ý của con qua lời pháp nhủ ban đầu với đề tài “ Tu tập làm sao để được an lạc “ Ôn Như Điển muốn truyền tải suối nguồn Đạo Pháp về Tứ Vô Lượng Tâm ( TỪ, BI, HỶ, XẢ ) đến cho những ai muốn đi bước vào con đường Phật Thừa ( không cần biết người đó đang theo Tiểu Thừa , Nguyên Thuỷ hay Đại Thừa..) . Điểm rốt ráo sau cùng phải là Giải Thoát sinh tử và thấy được Ông Phật bên trong của chúng ta ...
05/01/2021(Xem: 11068)
Tu sao an lạc hỡi người? Lời Hòa Thượng giảng: “Không rời Từ Bi” Chúng sanh vì mãi mê si Đắm trong ngũ dục nên đi lạc đường Người tu cần phải kiên cường Gian nan đối mặt chẳng thường thối tâm quán sâu nhân quả chẳng lầm Muôn sự đều dụng Từ tâm mở lòng Nhìn người với mắt cảm thông Ấy là thể hiện tấm lòng Từ Bi
05/01/2021(Xem: 17485)
Thiền sư, thi sỹ, nhạc sỹ, họa sỹ, cuồng sỹ, du sỹ, lang thang sỹ, văn nghệ sỹ tự thuở nào đi về thấp thoáng, nhấp nhô trong sương mờ vạn cổ. Từ buổi mới khai thiên lập địa lúc ban sơ, nguyên thủy đến bây giờ, họ đã ra đi và đi mãi trên con đường mây trắng, con đường sáng tạo vừa lao đao, khổ lụy vừa hùng tráng, thênh thang, vượt qua mộng thực đôi bờ sinh tử, bằng một bước nhảy trọng đại, xuất thần nhập thánh đáo thiên tiên. Huyền cảm tự do, họ thuận nhiên về trên cuộc lữ phong trần giữa một chiều diệu hóa hay một đêm trăng sao ảo huyền cùng tao ngộ bên “thềm cô phong tuyệt đỉnh hội mây ngàn” và hòa âm cung bậc với toàn thể cuộc đời. Đó là thể điệu chịu chơi Cưỡi Sóng Phiêu Bồng mà nhà thơ Thái Huyền đã hý lộng hát ca Khúc Lý Lả:
05/01/2021(Xem: 13101)
Theo thống kê chưa đầy đủ, Nhạc sĩ Lam Phương sáng tác khoảng 170 ca khúc phổ biến từ giữa thập niên 1950 đến nay, trong số đó đặc biệt là nhạc phẩm đầu tay “Chiều thu ấy” được chào đời vào lúc ông mới 15 tuổi. Riêng nhạc phẩm "Thành phố buồn" thì chắc rất nhiều người đã từng nghe qua nhiều lần trong đời mình đến quen thuộc... Tưởng niệm bậc tài danh của làng tân nhạc Việt Nam, xin mạn phép lắp ghép tên một số nhạc phẩm của ông thành bài “Lục Bát Ngắt Dòng” để thay cho nén tâm hương cầu nguyện hương linh nhạc sĩ được sớm về cõi tịnh an!
03/01/2021(Xem: 14139)
Kính mừng Khánh Tuế lần thứ 77 Sư Thúc Giới Đức ( Minh Đức Triều Tâm Ảnh ) Kính dâng Thầy bài thơ Chúc mừng Khánh Tuế của Sư Thúc nhằm ngày 4/1/2021 ( 22-11 âm lịch ) Kính đa tạ Thầy , HH Kính bạch Sư Thúc, Khánh Tuế hai hai một một năm nay rơi vào năm mới, Chúc thọ Ngài kính lễ thật thành tâm Đại dịch hoành hành ngay ngày ra Thất sau ba năm Chưa kịp xưng tán ... tròn đủ năm mươi hạ lạp,
01/01/2021(Xem: 11473)
Niềm Hy Vọng cho năm 2021 ! Niềm Hy Vọng cho năm 2021 ! Kính dâng Thầy những gì con được nhìn thấy vào lúc không giờ sáng nay 1/1/2021 .Kính chúc Thầy và đạo tràng ĐGĐQĐ vạn sự như ý trong năm nay HH Đón chúa Xuân 2021 về trong hy vọng, Thành tâm chúc mọi người an lạc từ đây. Nguyện đem công đức tu tập hằng ngày, Trang nghiêm thanh tịnh hồi hướng về pháp giới !
01/01/2021(Xem: 8656)
Có nên quên năm 2020?  Đây là tâm sự của các bạn đồng tuổi bên Mỹ và Canada Nhân dịp đầu năm thăm hỏi nhau Kính được dâng Thầy như một thông tin cần xem để hiểu cộng đồng dân mình nghĩ gì về một năm qua . Kính chúc Thầy một năm mới 2021 được vạn sự như ý ? Kính. HH Đầu năm dương lịch gọi hỏi thăm thân hữu ! Hải ngoại phương xa, nghe tâm sự thảm thê Không nói về tiền bạc ... cảnh phong tỏa ... quá não nề Từ nhà dưỡng lão đến tuổi già đơn độc !
01/01/2021(Xem: 9713)
Thêm một ngày bạc râu tóc nhẩm từng chữ gió vô thường trang sách cũ mỏi gân cốt nghe thiên cổ lạnh buốt xương. . Học vô cùng tâm như nắng soi khắp cõi chiều rất vàng đêm Niết bàn vui tịch lặng ngày Bồ Tát hạnh cưu mang. . Thêm một ngày đi rất mỏi từng bước tâm từng bước thiền ngồi bên sông, xem mây nổi thấy không ta, thấy không thuyền. .
27/12/2020(Xem: 15510)
Chẳng Trụ Vào Đâu Để Sanh Tâm Mình Đối với các bậc đạo sư thì ngồi trong cung vàng điện ngọc, Hay ở lều cỏ cũng giống như nhau. Hãy lên Núi Yên Tử để xem am nhỏ, Của ông vua từ bỏ ngai vàng. Đối với bậc đạo sư thì ngồi trên ghế nạm vàng, Hay ngồi trên tảng đá cũng đều như vậy. Đối với các bậc đạo sư thì mặc chiếc áo vài ngàn đô-la của Luân Đôn, Ba Lê, Nữu Ước, Hay mặc chiếc áo vá của các A La Hán thời xưa thì cũng chẳng khác gì. Đối với các bậc đạo sư thì thuyết pháp cho ba, bốn người nghe, Thì cũng giống như thuyết pháp cho ngàn vạn. Tại sao thế? Bởi vì các bậc đạo sư không chấp vào nhiều-ít để sanh tâm. Đức Phật khởi đầu chỉ thuyết pháp cho năm anh em Kiều Trần Như. Sao giáo pháp của Ngài lưu truyền mãi mãi? Nếu ngàn vạn người nghe, Chỉ nghe cho sướng mà không tu, giống như giải trí, Thì cũng chẳng bằng ba bốn người nghe mà quyết chí tu hành.