Đầu năm lên đồi làm thơ

30/01/201721:41(Xem: 12515)
Đầu năm lên đồi làm thơ
Đầu năm lên đồi làm thơ
dau-nam-len-doi-lam-tho










Đồi xanh
Phật trắng
Nắng vàng
Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
Phố nhà văng vẳng sau lưng
Lo toan dưới núi
Bụi trần vương bay
Tìm thơ ta đứng nơi này
Ngắt câu Lục ở trên mây lững lờ
Chộp câu Bát chỗ đất trơ
Dúi vào tim
Xốc
Đợi chờ thăng hoa…
Đất trời hòa quyện trong ta
Nẩy mầm hoan hỷ
Bung ra nụ cười
Thơ xuân khai bút đây rồi
Cảm ơn giây phút thảnh thơi uyên huyền
Cảm ơn dòng sống tân niên
Hạ sơn nhẹ bước
Nỗi niềm thênh thênh…

Tâm Không Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 18689)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16680)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 16549)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 20244)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14201)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 13314)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30543)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời
28/07/2014(Xem: 14950)
Em xin.. vừa đủ muộn phiền Để môi còn biết làm duyên nụ cười. Em xin vừa đủ niềm vui Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia Em xin vừa đủ bạn bè Khi đời mưa gió.. vỗ về, ủi an. Em xin vừa đủ trái ngang Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người. Em xin vừa đủ ơn đời Đề hồn chan chứa một trời yêu thương..
23/07/2014(Xem: 20819)
Thật thảm thương cho chuyến bay định mệnh Ba mẹ con người Việt phải chia ly Hai chín năm (295) người số phận chung kỳ Phần thân xác thấp thỏm chờ nhận diện Bao người thân đang góp phần cầu nguyện Cho linh hồn nghe pháp sớm siêu thăng Thác an nhiên về nơi chốn vĩnh hằng