Ngát Hương Xuân (thơ)

24/01/201721:25(Xem: 16842)
Ngát Hương Xuân (thơ)
blank
blank
 
Hoa mai và ngày Xuân
 
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh 
hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, 
củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm,
 thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
 
Từ xưa, hoa mai đã được chọn là biểu tượng cho sức sống của mùa xuân, là nguồn thi hứng 
dồi dào, là hình tượng đẹp trong văn chương. Trong tiết đông giá lạnh, trong khi vạn vật như 
đang run rẩy, co cụm, úa tàn, thì hoa mai vẫn tinh khôi bừng nở bên những lộc non mơn mởn.
 
Hoa Mai tuy mảnh dẻ nhưng cứng cáp, thuần khiết, mùi thơm nhẹ nhàng, kín đáo. Người xưa 
lấy cái khí phách của mai ví như người quân tử. Các nhà nho gặp thời loạn lạc thường ví mình như 
cành mai nở trong gió đông để giữ mình thanh sạch. Người cao tuổi chuộng cái già nua của lão mai, 
mong muốn tuổi già khỏe mạnh, trường thọ. Còn vóc dáng của hoa mai thì được ví như người con 
gái quyền quý, khuê các.
 
Đại thi hào Nguyễn Du (1765-1820) thì xem mai hoa như một biểu tượng của đạo đức và khí tiết:
 “Mai cốt cách, tuyết tinh thần” (Truyện Kiều), còn Mãn Giác Thiền sư (1052-1096), trong một bài kệ,
 tương truyền được viết ngay trước khi Sư viên tịch tại chùa Sùng Nghiêm, năm 1096 đã viết:
 
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”
(Cáo tật thị chúng)
Tạm dịch: 
Chớ tưởng xuân tàn hoa rụng hết. 
Đêm qua sân trước một nhành mai. 
 
Chỉ sau một đêm xuân, trước thềm bỗng xuất hiện – không chỉ một, vài bông hoa – 
mà là một nhành mai nhất loạt vàng bông rực rỡ, như một sự thăng hoa tuyệt diệu, 
sự chuyển hoá biến đổi của đất trời.Có lẽ chính vì những lý do đó, nên mỗi dịp tết đến, 
xuân về, gia đình nào cũng cố gắng trang trí một vài cây hoa mai nở rộ trong nhà với 
ước mong bước sang năm mới có nhiều niềm hân hoan, hạnh phúc.
 
blank
 
Ngát Hương Xuân
 
Mùa Xuân ta lên núi
 Giọt nắng vàng trôi theo
 Ngập ngừng dừng trên lối
 Nghe chuông vang lưng đèo.
 
Mỏi chân ngồi thở nhẹ
 Ơ, núi rừng thở theo !
 Kìa nụ mai vàng hé
 Soi xuống dòng trong veo.
 
- Xuân dâng cành lộc biếc
 Lá tàn đông rụng vùi
Đời sinh sinh, diệt diệt
 Có thế thì mới vui!
 
Mùa Xuân ta lên núi
 Hái một cụm mây ngàn
 Tặng người trong cõi bụi
 Tất bật ngày Xuân sang..
 
Mùa Xuân như nhiên đến
 Sảng khoái đời tiêu dao
 Núi rừng vang oanh, yến
Đón Xuân tươi, ngọt ngào.
 
Ngày đầu Xuân Di Lặc
Ươm trồng hạt Từ Bi
 Nguyện cầu cùng khắp chốn
 Thoát khổ nàn, lâm ly..
 
Mùa Xuân lên đỉnh núi
Đốt một nén hương trầm
 Hương xông cùng Pháp giới
 Thơm ngát đầy cõi tâm .
 
 Thích Tánh Tuệ - Như Nhiên .
 
blank
- Thắp hương 
đón chào năm mới
Ước mơ 
yên ấm mọi nhà
 
 Bình
An 
khắp cùng thế giới
Đường Đời , Đường Đạo 
thăng hoa. 
 
_Như Nhiên_
 
blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2013(Xem: 15337)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 11193)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 17638)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 24133)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
30/01/2013(Xem: 18214)
Thi tính phản ảnh thật rõ nét qua kinh sách cũng như phong cách của những người tu hành đãảnh hưởng sâu đậm đến các sinh hoạt văn hóa của hầu hết các quốc gia Phật Giáo ÁChâu. Thi phú nói chung có khả năng khơi động những xúc cảm sâu kín và thanhcao nơi con người giúp họ vượt lên trên các bản năng thô thiển và trói buộc củasự sống.
29/01/2013(Xem: 15008)
Áo này mẹ dệt cho con Nắng mưa hai buổi gánh mòn bờ vai Áo một mảnh tình chia hai Mai này áo rách không phai lời nguyền Áo giải thoát, áo phước điền Áo che mát cả nhân thiên bốn loài.
26/01/2013(Xem: 22594)
Cận cảnh tượng cụ Nguyễn Du bằng gỗ gù hương khủng ở Việt Nam
25/01/2013(Xem: 17242)
Nầy hỡi dân tộc Việt Nam ! Tổ quốc ta gần Năm Ngàn Năm Văn Hiến. Lịch sử oai hùng, dựng nước bởi Minh Quân Con cháu ngàn đời, nguyền nối tiếp Tiền nhân Vươn trổi dậy từ tinh thần bất khuất. Người Việt nam chơn chất Mà tự hào, son sắt đậm tình quê. Già trẻ gái trai, khi quốc biến nguyện thề.
21/01/2013(Xem: 21294)
Một lòng yêu nước với yêu quê Sang lánh trời Tây vẫn nhớ về Non nước đớn đau lòng tu sĩ Đêm về gợi nhớ bóng hương quê Nghìn năm văn hiến giờ đâu thấy Nghĩa lý luân thường mất đã lâu Khổ đau oằn quại triền miên kiếp
21/01/2013(Xem: 13813)
Nghị sự mở đường phục vụ dân Hội đồng hai cấp tạo thêm phần Toàn thành viên đã hoà tâm ứng, Quốc thể mai ngày thuận ý tân. Người quyết cùng nhau tìm phương pháp. Việt Nam xây dựng đúng tinh thần Hoa Văn Hóa Việt thơm tình tộc