Họa Sĩ tham lam (thơ)

22/01/201705:51(Xem: 13481)
Họa Sĩ tham lam (thơ)

lotus_4
HỌA SỸ THAM LAM

 

Vùng kia có một ông tăng

Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê

Tiền công tính đắt khỏi chê

Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông

Mọi người vì thế đồng lòng

Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan:

"Nghệ nhân bần tiện, tham lam"

Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.

*

Một hôm có khách ghé tìm

Cô nàng kỹ nữ bạc tiền giàu sang

Cô mời họa sỹ tài năng

Đến nhà cô vẽ, chẳng màng tiền công

Đòi bao nhiêu cũng trả ông

Miễn là thực hiện cho xong tranh này

Vẽ luôn trước mặt nàng đây

Vì cô đãi khách quý ngày hôm nay.

Thuận lòng họa sỹ đến ngay

Nét tranh phượng múa rồng bay tài tình

Vẽ xong đòi trả công mình

Giá tiền tác phẩm hoàn thành thật cao.

Cô nàng nào tiếc tiền đâu

Trả công sòng phẳng rồi sau thốt lời

Mỉa mai nói với mọi người:

"Nghệ nhân này vốn ham nơi bạc tiền

Tranh tuy phô nét thần tiên

Tâm hồn lại chỉ là miền tanh hôi

Bùn lầy, nhơ bẩn mãi thôi

Đáng gì triển lãm cho người ngắm xem!"

Cô nàng khinh bỉ nói thêm:

"Tranh này chỉ đáng vẽ trên mảnh quần!"

Nói xong cô chẳng ngại ngần

Yêu cầu họa sỹ tới gần một bên

Chìa quần ra bảo vẽ lên

Vẽ thêm bức khác ngay trên quần nàng.

Rất thản nhiên, chẳng bẽ bàng

Ung dung họa sỹ nói rằng: "Được thôi!

Miễn là cô trả cho tôi

Tiền công để vẽ gấp đôi tranh thường!"

Cô nàng chế giễu cười vang:

"Giá nào cũng trả! Chẳng màng tốn hao!"

Vẽ tranh xong, nhận giá cao

Nghệ nhân bình thản cúi chào, ra đi.

Mặc cho quan khách cười chê

Rằng mình tham bạc! Sá chi tiếng đời!

*

Thời gian lặng lẽ dần trôi

Về sau thiên hạ truyền lời mới hay

Tâm hồn họa sỹ đẹp thay

Chứa chan hỷ xả! Đong đầy từ bi!

Bạc tiền ngài kiếm được kia

Nhằm đem thực hiện những gì ước mong:

- Một là nạn đói quanh vùng

Thường gây bao cảnh tang thương tiêu điều

Người giàu chẳng giúp kẻ nghèo

Cho nên ngài phải chứa nhiều lương khô

Dấu nơi kín đáo trong kho

Phòng khi khẩn cấp giúp cho đồng bào.

- Hai là đường sá hư hao

Khó khăn qua lại từ bao lâu rồi

Khách hành hương ở khắp nơi

Viếng chùa, lễ Phật thốt lời than van

Ngài cần tiền để sửa sang

Trợ duyên gieo rắc đạo vàng uyên thâm.

- Ba là ngài ước nguyện thầm

Xây ngôi thiền viện để dâng tặng thầy,

Thầy ngài khuất núi mới đây

Tấm lòng đệ tử thầy hay biết gì,

Nay tuy thầy đã ra đi

Ngài mong tiếp tục mọi bề cho xong.

Ba nguyện ước, một tấm lòng!

Sau khi thâu góp tiền nong đủ rồi

Thực hành ý nguyện êm xuôi

Thầy tu họa sỹ tức thời lìa xa

Chẳng còn phô nét tài hoa

Quẳng đi bút cọ, tìm ra am thiền

Ẩn mình núi thẳm thiên nhiên

Ngát hương giải thoát! Xa miền nhiễm ô!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo “The Stingy Artist”

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

____________________________________________________

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/10/2014(Xem: 14021)
Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên Vang dội đông tây tam pháp quyền Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền Đầu đà* bất động xa trần tục Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã Truyền đăng vô tận chấn non Yên.
24/10/2014(Xem: 15893)
Nhất tâm niệm Bụt DI ĐÀ Đàm kinh nhập diệu voi già khiêm cung!
23/10/2014(Xem: 13910)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 14599)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 20892)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 14619)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 15335)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 21829)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 13569)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15069)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.