Sống trong thực tại

06/01/201721:11(Xem: 11773)
Sống trong thực tại
 
Sống trong thực tại
Thi thoảng chỉ muốn ngồi một mình nhâm nhi tách trà nhỏ
Nghe gió thong dong dong mây trời trôi theo lãng đãng phương xa
Hỏi cố nhân bao giờ cho thôi không còn phiền não nữa
Chỉ muốn lặng im quán niệm hơi thở thật sâu lắng nhẹ nhàng.
 
Thoạt nhiên trong đời sống rồi ai cũng chợt nhận ra cô quạnh
Bởi sự yên lặng trong lòng mỗi ngày mỗi quá cao thâm
Có những ngày bất chợt thấy mình thật âm thầm và lặng lẽ
Nghe bản nhạc buồn mà lòng cảm thấy quá đối xa xăm.
 
Còn ai đó vẫn đang gọi thầm trong giấc ngủ say
Đánh thức cả những vần thơ vẫn đang còn rất dang dỡ
Ta cứ ngỡ cuộc đời dâu bể rồi cũng nhẹ nhàng an nhiên
Nhưng rồi ta lại cảm thấy tất cả mọi thứ trên đời thật quá chênh vênh.
 
Dường như dường như dần không còn trôi theo quỹ đạo nữa
Chờ mong chút tâm tình còn gì không khi thấy vô định quá
Bản thân ta vẫn thao thức không thể hiểu nỗi tiếng tơ lòng
Chông chênh hay thật sự lòng ta giờ đây đã quá tĩnh lặng.
 
Chẳng còn định hướng được những lối bước đường đi
Thôi dừng lại thả vần thơ vào nắng sớm mưa chiều
Thả tâm hồn ta vào giữa chốn tịch lặng giữa cô liêu
Có lẽ từ nay nên theo những áng mây chiều bay trong thong thả.
 
Đến tận cuối chân trời mang những e ấp thuởcòn sơ khai
Bên kia còn biết bao nhiêu là những hoài niệm kí ức
Ta muốn đem hết trở lại sống với những khoảng thời gian
Nhưng tất cả giờ đây dường như dần trôi vào dĩ vãng.
 
Thôi đành theo về với những ánh nắng chiều thênh thang, miên man
Chỉ một mình ta lấp lánh cùng những ánh sao trên bầu trời mỏng manh
Lẽ loi ư, nhưng ta lại muốn sống những tháng ngày thật an lạc
Để ngẫm cuộc đời và quán niệm, suy xét lại chính bản thân ta…!
                                                               Thích Thanh Viên
  
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 18926)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17529)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 41635)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16931)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22025)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18865)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 39288)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23809)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27984)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24793)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.