Phù Vân

06/01/201721:10(Xem: 11372)
Phù Vân
Phù Vân
Biết không em cuộc đời là cõi tạm
Người với người chỉ là lướt qua thôi
Có gì đâu mà xuyến xao không nỡ
Vì dòng đời vốn dĩ là phù vân.
 
"Đừng níu kéo những gì xa tầm với
Mây của trời cứ để gió cuốn đi"
Em thấy đấy mọi thứ như áng mây
Nào ai biết được phương nào du viễn.
 
Đời phù vân hợp tan như giấc mộng
Sẽ đến khi ta nhận ra có lẽ...
Rất não nùng giữa mịt mùng sương khói
Biết làm sao ai biết phải thế nào.
 
Ta cô quạnh khi dòng đời thay đổi
Tưởng mộng ảo hoá ra thật bẽ bàng
Còn gì không hay sầu khổ đắng cay
Vốn phù du nên đâu mãi trường tồn.
 
Giữa chiêm bao bất chợt đời vội vã
Chẳng còn chi vì phù vân lặng lẽ
Ta đã qua bao nhiêu miền gian khổ
Vội sẽ chia những nụ cười nhân ái.
 
Mọi thứ kia rồi liệu có theo ta
Hay chỉ là như mây trắng thoáng qua
Đến một lúc ta hoang mang tự hỏi
Đời còn gì ngoài hai chữ phù vân?
                                 Thích Thanh Viên

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/2016(Xem: 12769)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 14436)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 11898)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19411)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12490)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18750)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17406)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15135)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 14074)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 14648)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.