Phù Vân

06/01/201721:10(Xem: 11475)
Phù Vân
Phù Vân
Biết không em cuộc đời là cõi tạm
Người với người chỉ là lướt qua thôi
Có gì đâu mà xuyến xao không nỡ
Vì dòng đời vốn dĩ là phù vân.
 
"Đừng níu kéo những gì xa tầm với
Mây của trời cứ để gió cuốn đi"
Em thấy đấy mọi thứ như áng mây
Nào ai biết được phương nào du viễn.
 
Đời phù vân hợp tan như giấc mộng
Sẽ đến khi ta nhận ra có lẽ...
Rất não nùng giữa mịt mùng sương khói
Biết làm sao ai biết phải thế nào.
 
Ta cô quạnh khi dòng đời thay đổi
Tưởng mộng ảo hoá ra thật bẽ bàng
Còn gì không hay sầu khổ đắng cay
Vốn phù du nên đâu mãi trường tồn.
 
Giữa chiêm bao bất chợt đời vội vã
Chẳng còn chi vì phù vân lặng lẽ
Ta đã qua bao nhiêu miền gian khổ
Vội sẽ chia những nụ cười nhân ái.
 
Mọi thứ kia rồi liệu có theo ta
Hay chỉ là như mây trắng thoáng qua
Đến một lúc ta hoang mang tự hỏi
Đời còn gì ngoài hai chữ phù vân?
                                 Thích Thanh Viên

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/02/2017(Xem: 12262)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10492)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 10821)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15545)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13155)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 12768)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12053)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13842)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 13333)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại
25/01/2017(Xem: 11915)
Hoa vẫn nở rồi hoa cũng phải tàn Người sống chết bình thường chuyện thế gian Khi ta sống hết lòng lo phụng sự Chuyện thị phi đừng tham dự luận bàn