Nhớ Thầy

06/01/201721:09(Xem: 8844)
Nhớ Thầy
Nhớ Thầy
Nắng có còn phiêu du nơi cõi tịnh
Mây đượm buồn mơ tĩnh chốn hư vô
Thầy ra đi cũng bởi lẽ vô thường
Con ở lại khóc thương sầu tiễn biệt.
 
Thầy về với chốn chơn như bất diệt
Con một mình lạc lõng giữa nhân gian
Dẫu biết vô thường cơn huyễn mộng
Nhưng đôi dòng lệ vẫn trào tuôn.
 
Chốn Linh Diệu từ nay người hiển hiện
Cõi Ta Bà còn vọng tiếng pháp âm
Tiễn biệt người khói trầm hương nghi ngút
Áng mây buồn sao lấp nỗi thái hư.
 
Rồi ngày mai chẳng còn như trước nữa
Ai có còn nhớ dấu tích xưa đâu
Thầy về với vùng đất thiên thai
Con ở nơi đây gắng miệt mài.
 
Nỗi bơ vơ làm sao ai tường tận
Tâm sầu tịch mấy người thống thiết cho
Khói lam chiều từ nay cũng ảm đạm
Chốn Bồng Lai mây trắng hết thong dong.
 
Thiền viện hôm nay lá vàng rơi vô tận
Tiếng chuông trầm ngân vọng vạn nẽo mê
Thầy đi khuất bóng mờ nhân ảnh
Lưu lại nhân gian một dấu hài.
                                                Thích Thanh Viên
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2012(Xem: 24967)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13083)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13114)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 14225)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19134)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 14286)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 12417)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 12379)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...
05/03/2012(Xem: 26430)
Ai đã một lần hiện hữu làm người, có mặt trên cuộc đời nầy, đều không do Cha Mẹ sanh ra, dù là Thánh nhân hay phàm tục. Cho đến khi khôn lớn, trưởng thành...
04/03/2012(Xem: 21519)
Luôn thù hận người khác Là chuốc khổ cho mình. Không tha thứ người khác, Lòng sẽ khó an bình.