Lắng lòng an nhiên

06/01/201721:08(Xem: 10522)
Lắng lòng an nhiên
 
Lắng lòng an nhiên
Lắng nghe một tiếng kinh chiều
Vương trên chiếc lá bên thềm mưa ngâu
Lặng nghe giữa chốn bể dâu
Bao nhiêu thổn thức từ đâu theo về.
 
Tiếng chuông trầm lắng nhiệm màu
Nghe chiều nhè nhẹ rớt vào hư không
Ngoài kia con sóng vỗ bờ
Gió theo lối cũ tan vào hư vô.
 
Lặng rơi một chiếc lá vàng
Ngẫm đời sanh tử biết buồn hay vui
Ai về bến cõi xa xăm
Nhìn mây phiêu bạt thuở nào đã xa.
 
Bước dần theo ánh trăng tà
Hoàng hôn tịch mịch ngẫm mà đau thương
Có khóm hoa dại mé đường
Dường như tĩnh lặng chìm vào khói sương.
 
Thôi về nằm giữa chiêm bao
Lặng thinh xem chuyện hôm nay thế nào
Hỏi ai xa cách phương trời
Hôm nay về đó có gì hơn không.
 
Nguyện xin dứt mọi  não phiền
Bỏ quên giấc mộng giữa chiều phù vân…
                                 Thích Thanh Viên
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/02/2012(Xem: 15233)
Có một ngày nào đó, Nhớ nhà không nói ra, Bấm đốt tay, ừ nhỉ, Xuân này nữa là ba... Thích Hạnh Tuệ
17/02/2012(Xem: 17839)
Họ ngồi đó Bên nhau Đàn ông Đàn bà Không nhìn
08/02/2012(Xem: 15762)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 24295)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 18797)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 14917)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17927)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24470)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13326)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14008)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."