Bụi nắng buồn vui

06/01/201721:06(Xem: 11944)
Bụi nắng buồn vui
Bụi nắng buồn vui
Buồn vui gửi lại cho người
Thân tâm thường lạc sống đời thong dong
Sáng chiều ngân vọng câu kinh
Chén trà hương quyện theo miền chơn tâm.
 
Lặng nghe một tiếng pháp âm
Khơi mầm trí tuệ lặng thầm gió sương
Dù ngày mai đến vô thường
Hành trang vừa đủ lên đường chu du.
 
Xa trần gian bể mịt mù
Trở về tĩnh thức thiên thu nhiệm màu
Thả nhớ về với miên man
Còn lại bụi nắng bình an nhẹ nhàng.
 
Ngày đêm nguyện tạo phước lành
Sống trong tĩnh thức ngày mai nắng vàng
Để rồi còn đó dư vang
Luyến lưu chi nữa mây ngàn viễn khơi.
 
Còn đâu giấc mộng đầy vơi
Giọt sương khẽ đọng buông rơi giọt sầu
Ba thu gom lại một ngày
Bận lòng chi nữa phù vân cuộc trần.
 
Đem vần thơ tặng khói mây
Vẫn còn muôn thuở đâu đây nụ cười…
ThíchThanh Viên
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/02/2017(Xem: 11349)
Đạo là con đường sáng Là sức mạnh nguồn tâm Phá tan màn u tối Vượt thoát mọi mê lầm .
05/02/2017(Xem: 14048)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
04/02/2017(Xem: 11945)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18891)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 13206)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 11359)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11601)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 16656)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13319)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13572)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân