Tụng Kinh (thơ)

03/12/201601:57(Xem: 12307)
Tụng Kinh (thơ)

TỤNG KINH

 tung-kinh

Bác nông dân rất thiết tha

Đi mời tu sỹ về nhà tụng kinh

Cầu cho vợ được siêu sinh

Vợ yêu khuất núi, gia đình nhớ nhung.

Khi tu sỹ tụng kinh xong

Bác bèn ướm hỏi với lòng hoài nghi:

"Phước do lời tụng kinh kia

Vợ tôi chẳng biết hưởng gì được chăng?"

Mỉm cười tu sỹ nói rằng:

"Tụng kinh lợi ích sẽ mang tốt lành

Lợi cho bác gái đã đành

Còn cho tất cả chúng sinh hữu tình!"

Bác nông dân chợt lặng thinh

Rồi lo ngại hỏi: "Tụng kinh phước nhiều

Vợ tôi hưởng được bao nhiêu

Theo như thầy nói những điều mới đây

Chúng sinh chung hưởng phước này

Sẽ giành sẽ giật hết ngay phước rồi

Vợ tôi yếu đuối, thua người

Hưởng chi công đức của lời cầu kinh,

Thầy ơi! Thầy có thương tình

Xin thầy chỉ tụng cho mình bà thôi!"

Ôn tồn tu sỹ trả lời:

"Người con Phật phải sống đời từ bi

Lòng tham, tự ngã dẹp đi

Quyết tâm hồi hướng phân chia phước lành,

Tụng kinh công đức tạo thành

Hiến dâng cùng khắp chúng sinh muôn loài!".

*

Bác nông dân ngẫm nghĩ hoài

Sau khi nghe kỹ được bài giảng trên

Cuối cùng bác khẽ thốt lên:

"Lời thầy vừa dạy quả nhiên tốt lành

Nhưng xin thầy hãy nể tình

Trừ ra một kẻ gian manh, xấu tồi

Đó là hàng xóm của tôi

Bất lương, hung bạo, lắm lời xưa nay,

Xin thầy loại hắn ra ngay

Đừng chia phước báu khi thầy tụng kinh

Đừng cho hắn hưởng an bình

Loại ra khỏi đám chúng sinh của thầy!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(phỏng theo Reciting Sutra

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2014(Xem: 15756)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
23/09/2014(Xem: 15639)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 14381)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 16109)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 20032)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 14570)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14623)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18028)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18143)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16296)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.