Khoát áo phong trần (thơ)

02/12/201601:25(Xem: 12157)
Khoát áo phong trần (thơ)
lotus_3


KHOÁT ÁO PHONG TRẦN


Chiếc áo phong trần mặc sáng nay
Ta đi vào chợ rãnh đôi tay
Chẳng ham phú qúy quyền cao trọng
Nhẹ bước trần ai dưới Phật đài 

Nghiệp tướng khổ sầu cực tấm thân
Ngày dài tháng rộng mãi bận tâm
Thế gian huyễn mộng không gì thật
Sanh diệt từng giây gió bụi trần

Đường về cõi Phật chẳng đâu xa
Hình tướng bên ngoài tạm bỏ qua
Sống đạo từ bi lòng trải rộng
Gieo duyên cùng khắp cõi ta bà .

                     Tánh Thiện
                     1-12-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2013(Xem: 19498)
Thấy kẻ khác đau khổ mà anh có lòng thương xót, đó là tâm từ “ Phật Tánh” của anh thể hiện. Thấy người may mắn, giàu sang hạnh phúc...mà bạn rất vui mừng cho họ, đó là thể hiện tấm lòng quảng đại thanh cao của bạn ...
29/03/2013(Xem: 14519)
Hôm trước, một người bạn gửi một bài thơ Hai-ku, thấy hay hay tôi cũng bắt chước làm vài câu…
29/03/2013(Xem: 31061)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
29/03/2013(Xem: 22527)
Tôn Giả A Na Luật
29/03/2013(Xem: 19985)
Mười vị đệ tử lớn của Phật
29/03/2013(Xem: 18811)
Tôn Giả Ưu Ba Li
28/03/2013(Xem: 21984)
Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
28/03/2013(Xem: 14443)
Lời nói thật chẳng ai màng, - Lời nịnh hót như muôn ngàn trăng sao. - Đạo đức giả, đời đề cao, - Người chân đức thật ngút đầu gian truân.
28/03/2013(Xem: 18758)
Trăm tuổi đời vẫn còn đạp xích lô - Mảnh đời trôi trên dòng đời nghiệt ngã - Mây vô tình vẫn bay mãi trên cao - Ðất lầm lì vực thẵm núi cách nhau - Ðường vạn nẽo biển sông hồ chắn lối
28/03/2013(Xem: 19416)
Con sông Ô-Lâu không giữ được những giọng cười Ly Tao, cho nên tiếng thơ mới làm vỡ những đêm thâu của Khuất Nguyên. Tiếng hát tràn những đêm trắng, biết người có nghe không, mà thấu thức thi sĩ đã mỗi đêm khuya hiện về đưa tay vuốt mặt, thấy nghìn năm in bóng một mình …